Chúng tôi trở về từ đợt cắm trại khoa, mà theo thằng Hùng thì không khác gì xổ trại giam.
Vừa về đến phòng, thằng Tuấn đã vật cổ tôi ra đòi quà, mặc cho cái thân tôi đã mỏi nhừ, cảm giác như cát đang có mặt khắp nơi trên thân thể.
- Từ từ, mày làm như...?
- Quà tao đâu!
- Thằng Tuấn ngồi một mình ở phòng, không biết nó cô đơn quá hoá rồ không nữa.
- Đây quà mày này!
- Tôi móc cái khăn của khu du lịch khoa ra đưa cho nó, còn nguyên cái logo khu du lịch to tướng.
- Con khỉ...!
- Rồi, bớt nóng, chờ tao tắm cái đã!
Mặc kệ thằng bạn mặt nhăn hơn quả táo thuốc Bắc, tôi ào vào phòng tắm, xối nước ầm ĩ, hát hò ỏm tỏi.
- Mày im miệng dùm tao được không!
- Đang vui...!
- Tôi lại vu vơ hát tiếp.
- Có gì mà vui vậy, cua được em nào à?
Thực chất, tôi cũng chả hiểu tôi vui bởi cái gì nữa, nên chẳng trả lời thằng bạn, cứ thế mà lẩm nhẩm lại mấy câu trong bài Riêng một góc trời vừa nghe.
- Mấy thằng kia đâu?
- Tôi nhấp ngụm nước ngọt, thắc mắc hỏi thằng Tuấn.
- Đi hết rồi, đứa lên bác chơi, đứa đi đâu tao cũng không rõ.
- Ờ, thế mày không đi chơi à?
- Tôi đẩy cái dĩa trái cây sang trước mặt nó, coi như làm quà đi chơi về.
- Chơi bời con khỉ, sắp thi rồi mày!
Nghe đến chữ gần thi tôi mới sực nhớ ra, không khác gì sét đánh ngang tai giữa buổi trưa.
- Chết mồ, giờ cũng tháng mười hai rồi!
- Ừ, nửa tháng nửa thi, học hành gì chưa?
- Chưa!
- Tôi thở dài ngao ngán.
Vị chi, tôi phải thi sáu môn và có tổng thời gian là mười lăm ngày để ôn thi. Mỗi môn sẽ ngốn của tôi thời gian hai ngày rưỡi, nghe có vẻ khó khăn khi trên lớp, tôi hay ngủ gục đến nỗi không biết kiến thức mình hổng ở đâu nữa.
- Mặt mày sao nghệt ra thế?
- Đang tính...!
- Mày tính cái gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!