Chương 14: (Vô Đề)

Trăng nhô ra khỏi đám mây, chiếu sáng một vùng vằng vặc. Đâu đó có tiếng còi tàu vẳng lại trừ ngoài kia, khoảng không đen tối. Tôi nằm trên tảng đá, tự phơi mình dưới trăng, còn cô em gái của tôi thì thơ thẩn ngồi nghịch cát biển. Sóng đánh vào ồn ào vội vã. Sóng của hiện tại và sóng ở trong lòng, đều vội vàng như vậy, chỉ có điều sóng ở trong lòng không hiện hiển ra trước mắt, mà nó vỗ vào tấm lòng một cách liên tục, càng ngày càng mạnh.

Đâu đấy, vang lên một tiếng hát du dương, một tiếng hát có nội lực, thanh, cao vút. Y như tiếng hát của những cô tiên cá trong truyện cổ tích đang hợp âm với biển tấu lên bản tình ca. Tôi và Bông Xù đều lắng tai nghe.

- Ai hát hay quá vậy?

- Bông Xù quay sang hỏi tôi.

Tôi nhắm mắt khẽ tận hưởng, tiếng hát vang lên từ trại, nó như vang lên từ tận cùng đáy lòng tôi vậy.

"Hát hay thật!"!

- Trong lòng tôi cũng phải công nhận với Bông Xù.

Hai anh em tôi như bị giọng hát mê hoặc trở nên thẫn thờ, khi giọng hát ấy vừa tắt, vẫn chưa ai thoát ra khỏi tình trạng nhập tâm quá sức. Bông Xù ngồi bệt xuống nền cát khô, thở dài nhìn xa xăm vô chủ đích, còn ông anh thì nằm ngắm bầu trời đêm, cũng vô chủ đích nốt.

Thương và Phong chắc không thấy sự hiện diện nên đi tìm kiếm, phát hiện Bông Xù đang thẩn thờ ở bãi biễn.

- Vi, Tín đâu?

Tôi nằm trên vách đá, giơ tay báo hiệu sự tồn tại của mình.

Phong ngồi với Bông Xù, Thương lại gần tảng đá, leo lên một bậc, nhưng đành chịu thua trước cái tảng đá cao, cô nàng chìa tay cho tôi.

- Nè, kéo Thương lên!

Tôi đưa tay, nắm cái cổ tay không có băng đô, cẩn thận kéo cô bạn lên. Thương lấy tay lau mồ hôi trán, thở dài như vừa vượt qua một cái gì khó khăn to lớn lắm vậy:

- Gì mà trông mệt vậy?

- Tôi lại áp lưng vào tảng đá mát rượi.

- Mới vừa trải qua cơn kinh hãi xong!

Thương chống hai tay ra đằng sau, căng mình đón những đợt gió biển mát rượi ùa vào. Mái tóc bình thường vấn cao nay thả dài, phấp phới bay trong gió. Màn đêm và ánh trăng tạo nên khuôn mặt nửa sáng nửa tối, ngay cả đến một thằng mù về nghệ thuật như tôi cũng phải công nhận là đẹp. Nhưng có lẽ là đôi mắt trong veo là điều đẹp nhất. Chẳng hiểu một người đeo kính như Thương, làm sao có thể giữ đôi mắt mình như vậy.

- Mát quá!

- Thương chụm tay hét lớn.

Tôi phì cười trước thái độ con nít của cô bạn.

- Này, cậu cười cái gì thế?

- Không có gì!

- Tôi phẩy tay cho qua, không muốn cô bạn biết rằng, từ nãy tới giờ tôi đang chơi trò tìm điểm khác lạ giữa Thương lúc đầu gặp và bây giờ.

- Có, còn chối nữa sao!

- Tớ nói không có là không có mà!

- Tôi khẽ cười thật nhẹ, đủ để bóng đêm che đi, không cho ai phát hiện.

Bông Xù và Phong nghe tiếng ồn ào cũng lại góp vui. Lần này tôi chẳng phải kéo ai lên cả, Phong lên trước, đỡ tay kéo cô em gái tôi lên.

Bốn người bạn, ba ngồi, một mình tôi nằm ngửa trên tảng đá, xung quanh là những cơn sóng đang vây hãm. Tôi đung đưa chân ngoài mặt đá.

- Này, nãy Thương hát hay lắm đấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!