Hội trại của sinh viên, hoàn toàn do sinh viên tự lên chương trình, nên nó luôn mang sự mới mẻ đặc sắc. Không như những đợt cắm trại trước, nó mang đến cho tôi sự hào hứng nhất định.
Khởi động buổi sáng với trò giải mật thư. Nhận câu hỏi từ trạm thứ nhất, chúng tôi kéo nhau ra bãi đất trống. Một câu đố không quá khó, mật thư được mã hoá dưới dạng kiểu chữ Telex.
Timxnguowifmawjasotrawsng!
- Tìm người mặc áo trắng!
- Câu trả lời xuất hiện.
Chúng tôi chia nhau ra quan sát, phát hiện trạm thứ hai, có chị phụ trách mặc chiếc áo trắng sáng ngời ngời. Cả đoàn xúm lại, đưa câu giải đáp.
- Muốn vượt qua trạm này để nhận câu hỏi, phải hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiệm vụ trạm này là nhiệm vụ vận động. Chúng tôi chia nam nữ, nam chống tay xuống đất, nữ đỡ chân như xe cút kít đi một đoạn đường nhất định. Đến đích sẽ treo một quả thơm đã được gọt vỏ, và nam không dùng tay, cắn được một miếng từ quả thơm đó, với thư thế như cũ.
- Ế, được rồi Thương!
- Tôi quay lại khi Thương giữ hai chân tôi đẩy quá vạch đích.
Cố há miệng thật to, nhưng quả thơm treo bởi sợi dây không thể cố định, cứ tuột ra khỏi cú cắn thần thánh của tôi, đung đưa, làm tăng thêm độ khó. Thương có vẻ mệt khi không chịu nổi trọng lượng của tôi, mồ hôi toát ra. Tôi âm thầm tính toán chắc Thương sắp đầu hàng, nên buộc lòng phải giở trò tiểu nhân.
Tranh thủ lúc những người phụ trách không để ý, tôi dùng hết sức nghiêng người qua bên tay thuận đỡ thân người, đưa tay giữ quả thơm, nhanh nhẹn cắn một miếng thật to trước khi tiếp đất cái uỳnh. Thương không giữ nỗi hai chân tôi nên buông ra, tôi lăn thêm một vòng, đất cát dính đầy quần áo.
- Người kế!
- Đúng lúc anh chàng giám sát chung với bà chị áo trắng báo hiệu cho qua.
Tôi đứng dậy, phủi quần áo, rũ những hạt cát dính trên người, nhìn thấy Thương nhăn nhó ôm cổ tay.
- Này có sao không vậy?
Thương thấy tôi hỏi, vội cất ngay bộ mặt đau đớn đấy, nở vội nụ cười:
- Không sao đâu!
Tôi thần người nhìn cô bạn giấu tay phải đằng sau lưng, chắc là trong lúc tôi giở trò tiểu xảo, thì cổ tay Thương chịu lực mạnh nên đau.
- Qua trạm, câu hỏi đây!
- Tiếng người phụ trách hét lớn.
Chúng tôi lại rồng rắn kéo nhau ra giải câu hỏi hóc búa, vượt qua những trạm có những thử thách quái dị. Nam nữ kẹp bóng, vượt chướng ngại vật trên con đường giăng đầy nước với bột mì, kể cả thi ăn... Cứ như thế khi đến trưa, mặt trời nắng vàng rực rỡ thì mới dừng lại. Trông đứa nào cũng như thổ dân, mặt lấm lem đất, cát và cả bột mì.
- Trại một nhận cơm!
- Thằng Phong dường như không biết mệt, thoăn thoắt chia cơm ọi người.
Tôi ngoái sang nhìn Thương, hộp cơm để dưới nền trại, chưa hề được nâng lên.
- Này Phong, mượn cái băng đô đi!
- Làm gì hả?
- Có việc!
Thằng bạn cũng chẳng hỏi nhiều vì sợ tốn thời gian, trong khi mấy cái miệng đang nhao nhao đòi cơm vì đói. Có lẽ lâu lắm cả lớp tôi mới vận động nhiều như vậy. Tôi nắm cái băng đô trên tay, mang theo hộp cơm lại ngồi cạnh Thương.
- Chìa tay ra!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!