Với một thằng sinh viên chân ướt chân ráo bước vào trường đại học, trước giờ nghe đến cắm trại thì tôi liên tưởng đến những đợt cắm trại ở trường cấp ba. Nó đi theo một mô
- tip giam cầm học sinh: Làm lễ, dựng trại, chơi trò chơi, đốt lửa trại rồi về. Nếu khoảng thời gian đó, chúng tôi không có những sự đột phá về những trò nghịch ngợm, thì nó là một thứ nhàm chán chẳng có gì để nhắc tới.
- "Hai ngày hai đêm à, nghe không tệ!"
Tôi lúi húi bỏ đồ vào balo, mặc ấy thằng cùng phòng luôn miệng xuýt xoa đầy vẻ ganh tị. Vác balo ra khỏi phòng cũng l àthời gian chập choạng tối thứ sáu, hiển nhiên, tôi cũng chẳng thể để Thương đi một mình trên con đường hơi vắng vẻ được.
- Này, xách cho!
Đúng là con gái có khác, đi đâu cũng lỉnh kỉnh đồ. Một balo, một túi xách, Thương có lẽ cũng phải khá mất thời gian lựa chọn đây. Cô nàng đang phân vân, thì tôi giật lấy cái balo của cô bạn đeo lên vai còn lại.
- Nặng không?
- Không, ăn thua gì!
Ngoài mặt là như vậy, chứ trong lòng tôi đang phân vân xem cô bạn có chất đá vào balo hay không, mà sao nó nặng chình chịch, dễ phải gấp đôi cái balo tôi chứ chả chơi.
- Không ăn tối sao?
- Không, Bông Xù lo mà!
Chả là cô em gái tôi hứa, tối nay lên trường tập trung sẽ làm cơm cuộn lên chiêu đãi ông anh. Thế nên, tôi chả việc gì phải bận tâm đến việc cái bụng đang sôi ùng ục phản đối chủ nhân đối xử bạc.
Tám giờ, Bông Xù với thằng Phong mới xuống tới nơi, nhìn thấy cái mặt tôi ỉu xìu vì đói là hiểu ngay. Cô em nhí nhảnh lại gần tôi dỗ dành:
- Đói ăn mới ngon anh ạ!
Bốn chúng tôi trải báo ra ngồi ở cuối hành lang thưởng thức bữa ăn do chính Bông Xù cất công chuẩn bị.
- Có đau bụng không đây?
- Tôi đưa miếng cơm cuộn lên hích mũi đắn đo.
- Không ăn thì thôi, ghét!
- Bông Xù giãy nãy lên phản ứng
Tôi chẳng quan tâm, bỏ vào miệng. Phải công nhận nếu mà không đói, thì đây cũng là món ăn rất ngon. Chẳng mời ai cả, tôi tiếp tục lao vào cái hộp nhựa đựng bao nhiêu cơm cuộn mà đánh chén thoả thê. Ba đứa còn lại nhìn tôi cười rồi cũng nhỏ nhẹ ăn cùng. Nhưng đến giữa chừng, Phong và Bông Xù dừng lại.
- Sao không ăn đi?
- Tôi nhồm nhoàm nhai.
- Em với Phong ăn rồi!
- Ờ, cảm ơn!
- Tôi tiếp tục ăn ngấu nghiến, mặc cho Thương đưa ánh mắt lên nhìn tôi kinh ngạc.
- Sướng ghê mày!
- Thằng đội trưởng đội banh đi ngang qua.
- Tao đói quá!
- Thằng Tùng trong lớp cũng giả bộ xoa bụng làm ra vẻ đáng thương.
Tôi nhân nghĩa hào khí ngút trời, thấy mấy đứa đó ánh mắt nhìn đầy thèm thuồng nên cũng mở lời xã giao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!