Chương 10: Anh - Em

Ngày hôm sau, xong tiết học, cả lớp lục đục kéo nhau đi tìm nơi nghỉ ngơi và ăn trưa để chiến đấu ôn học chiều, tôi và thằng Phong đã có cuộc nói chuyện dài lê thê.

- Này, ghi tên Tín vào đợt cắm trại Khoa nhé!

- Được thôi, dễ mà, đi tìm Vi đi!

- Thằng Phong vỗ nhẹ vào cánh tay tôi.

Gật đầu chào thằng bạn, tôi với tay lấy cái balo, chạy thật nhanh ra khỏi lớp. Tôi dáo dác đưa mắt tìm Bông Xù khắp nơi, tôi cố định trong đầu những nơi Bông Xù thường hay có mặt trong ngôi trường này. Trong lúc chạy, cái tấm ảnh chàng trai có nụ cười cực dễ thương và tinh nghịch cứ xoáy tròn trong đầu tôi. Tôi cứ chạy giữa trưa nắng, mặc ồ hôi nhễ nhại, coi như đó là hình phạt dành cho kẻ không chịu hiểu rõ đầu đuôi.

Câu chuyện của thằng Phong với tôi, là câu chuyện đề cập tới một người không có liên quan đến tôi trước đây.

- Ảnhai vậy?

- Tôi hỏi thằng Phong.

Nó không đáp, mà cho tôi xem những tấm ảnh khác. Ảnh của một người con trai với ánh mắt tinh nghịch và nụ cười cực dễ thương. Người con trai ấy toát lên vẻ tự tin nhưng lại cho người khác cảm giác dễ gần, ấm áp.

Thằng Phong dừng lại trước cái ảnh ba người. Trong đó tôi có thể dễ dàng nhận ra nó với Bông Xù, trong đồng phục trường cấp ba. Người con trai lúc nãy đứng giữa, choàng hai tay ôm vai hai đứa bạn tôi.

Tôi tò mò định hỏi thằng Phong xem đấy là ai , nhưng tôi bất chợt thấy vai nó khẽ rung lên. Thằng bạn dường như không đủ can đảm để nhìn những bức ảnh ấy. Ngay cả cái thư mục chứa những tấm ảnh này, nó cũng được chứa bên trong nhiều thư mục khác. Cứ như một nỗi niềm, mà muốn tìm lại nó, ta phải vượt qua bao nhiêu rào cản vậy.

Thằng Phong cuối cùng cũng quay mặt lại đối diện với tôi, khoé mắt nó hơi đỏ. Và tôi cảm thấy chàng trai ấy là người đã mang lại niềm đau thương cho hai đứa bạn cùng lớp tôi.

- Đây là anh trai của Vi!

- Thằng Phong thở dài.

Tôi gật đầu chờ nó kể tiếp, nên giữa hai thằng con trai xuất hiện một khoảng lặng.

- Anh trai của Vi, mình cũng coi như anh trai mình. Nên từ nhỏ đã chơi thân với nhau.

- Vậy bây giờ, anh ấy đâu?

- Tôi hỏi đúng trọng tâm vấn đề, thằng Phong ngồi thẫn thờ, giọng nó như nén thương đau lại vậy.

- Mấ trồi, cách đây hơn một năm, mất vì bệnh.

Tôi sững người lại, tuy không thể cảm nhận nỗi đau thương hoàn toàn, nhưng cũng có cảm giác tiếc nuối. Hoá ra nụ cười tự tin ấy đã không còn trên thế gian, nụ cười ấy chỉ còn lại trong tâm trí những người thân. Tôi cũng tự mình im lặng, như tự mình gửi vào đó chút tiếc nuối.

- Hồi trước, Vi rất là quý anh trai mình...!

- Ừ!

- Tôi chỉ biết thốt ra một từ cảm thán, rồi lại chìm vào im lặng.

Tôi nhìn vào ảnh, rõ ràng Bông Xù lúc ấy mang khuôn mặt rất khó chịu khi nhìn anh trai mình rạng rỡ cười. Một kiểu yêu thương thầm kín dành cho người anh trai với cái vẻ bên ngoài cứng đầu của một người em.

- Vi cũng không hay cười như bây giờ!

- Thằng Phong dường như đọc được ánh mắt tôi đang nhìn nhận gì.

- Ừ, vậy hả?

- Sau khi anh trai mất, Vi luôn cố gắng mỉm cười, để anh trai được yên lòng..!

Vẫn cái giọng đượm buồn, vẫn cái ngữ điệu chậm rãi, thằng Phong đưa tôi vào cái thế giới tình cảm tràn đầy yêu thương của hai anh em nhà Bông Xù, rồi bất chợt khoảng trống xuất hiện khi người anh ra đi. Cô em gái phải cứng rắn, phải vui vẻ sống với nỗi đau trong tim. Hoá ra cái ngày mà lớp chúng tôi đá lượt trận thứ hai vòng bảng, Bông Xù không có mặt là do đó là ngày giỗ của anh trai nàng.

- Vậy Phong luôn để Bông Xù bắt nạt... à không, mà là...?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!