Chương 1190: Thương Khung (cuối)

Đạo Tôn Đế Quân chợt cao giọng:

- Hiện tại chúng ta âm dương hợp nhất sẽ dẫn phát Thái Cực Chung Cực, Thái Cực nghịch chuyển sinh vô cực, vô cực hóa sinh bạo Hỗn Độn.

- Chúng ta làm cho vũ trụ này tái diễn Hỗn Độn, ở vũ trụ này lại lần nữa dẫn phát đại bạo tạc (vụ nổ lớn), phá hủy toàn bộ vũ trụ này, vô luận là thế giới Thương Khung của các ngươi, hay là Tiên giới, Ma giới, những thế giới này của các ngươi đều phải hủy diệt ở trong một kích này, đây mới là mục đích của chúng ta đến đây, mục đích của chúng ta chính là hủy diệt diệt vong.

- Ha ha ha...

Đột nhiên một thanh âm xuất hiện:

- Vậy cũng không nhất định, ngươi quên ta rồi.

Rõ ràng là thanh âm phát ra từ thân thể mà nguyên linh của Đạo Tôn Đế Quân bay ra, thân thể này vốn là của Vương Thư Nguyên, giờ phút này Đạo Tôn Đế Quân ly thể, Vương Thư Nguyên thức tỉnh.

Thân thể của hắn bị Đạo Tôn Đế Quân chiếm cứ, cho nên thần quang bảo vệ kia cũng bảo vệ hắn ở trong đó, hắn đi tới bên cạnh quang mang của Đạo Tôn Đế Quân nói:

- Năm đó ta bị ngươi mê hoặc, thân thể bị ngươi chiếm, ngươi nói cái gì thứ nguyên vĩ độ cao là tồn tại mạnh nhất, nhất định có thể thay ta thu được thắng lợi, thế nhưng ngươi vẫn không có hoàn thành nguyện vọng đánh bại Dư Tắc Thành của ta, thực sự là khiến ta thất vọng.

Trong khi nói, Vương Thư Nguyên vươn tay bóp vào đoàn quang mang kia. Đạo Tôn Đế Quân kêu thảm thiết, hô:

- Ngươi điên rồi sao?

Ngươi và ta đồng nguyên, như vậy ngươi và ta sẽ hoàn toàn tiêu tán. mấy người Dư Tắc Thành sẽ sống sót.

Vương Thư Nguyên nói:

- Ngươi quên rồi sao, ta cũng là đệ tử Hiên Viên Kiếm Phái, bảo vệ Nhân tộc cũng là sứ mệnh của ta.

Hắn dùng sức bóp một cái, nhất thời quang mang tất, đại bạo tạc kia bị bóp chết ngay tại trạng thái này sinh. Đạo Tôn Đế Quân. Pháp Hoàng Thần Hậu tiêu vong, thân thể của Pháp Hoàng Thần Hậu nát bấy tiêu tán.

Sau đó Vương Thư Nguyên nhìn về phía Dư Tắc Thành nói:

- Dư Tắc Thành, cả đời này ta đều bại bởi ngươi, thế nhưng lần này ngươi lại phải cần ta tới cứu ngươi, không có ta ngươi chết chắc rồi.

- Cho nên lần này ta thắng, ta thắng vĩnh viễn rồi, ngươi không còn có cơ hội có thể thắng ta, cuối cùng vẫn là ta thắng.

Trong khi Vương Thư Nguyên đang nói chuyện, thân thể chậm rãi tiêu tán.

Dư Tắc Thành nhìn hắn. nhất thời từng hình ảnh của quá khứ tái hiện trong lòng, ân ân oán oán giữa hắn với Vương Thư Nguyên, giờ phút này toàn bộ xuất hiện ở trong lòng, sau đó toàn bộ tiêu tan thành mây khói.

Dư Tắc Thành vội vàng tới cứu trợ Vương Thư Nguyên, thế nhưng không chút ý nghĩa. hủy diệt như vậy là không cách nào cứu trị, Vương Thư Nguyên tiêu tán từng chút một.

Dư Tắc Thành nói:

- Ta thua rồi, ta thua rồi, ta thua bởi ngươi rồi, hãy cố gắng chịu đựng, không được chết...

Vương Thư Nguyên cười ha ha, nói:

- Ta rốt cục thắng rồi, ta rốt cục thắng rồi.

Từ cười chuyển khóc, nói:

- Sư phụ, xin lỗi, năm đó Tâm Ma Tàn Ảnh quá hùng mạnh, con sợ, con khiếp đàm, con không nên chạy trốn, một lần sai lầm thành hận ngàn đời, quay đầu lại đã lỡ trăm năm. con không nên chạy trốn, thực sự là hận hận hận.

- Dư Tắc Thành, ta thắng rồi, ta thực sự thắng rồi, thế nhưng vì sao ta thắng, trong lòng cũng không có cảm giác vui vẻ gì, chết cũng tốt, có lẽ có thể gặp lại sư phụ ở trong luân hồi, ta muốn nói tiếng xin lỗi...

Lời nói ngưng bật, Vương Thư Nguyên hoàn toàn tiêu tán, trở về Hỗn Độn.

Cứ như vậy chiến đấu kết thúc, thắng lợi rồi, Nhân tộc đại thắng, Đạo Tôn Đế Quân. Pháp Hoàng Thần Hậu tiêu vong, Dị tộc tan tác, một trận chiến này Nhân tộc hoàn toàn đại thắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!