"Nương nương, Hiền phi này cũng quá không đem ngài để vào mắt rồi," Thục phi nhìn dấu chân mèo kia liền ê răng, "Thứ này nào dám đưa cho Thái Hậu xem chứ!"
Lộ Quý phi cười lạnh: "Hắn còn không sợ, bản cung sợ cái gì, Hiền phi đã có tâm hiếu kính Thái Hậu như thế, bản cung tự nhiên thành toàn."
Vẽ cũng đã vẽ xong, trừ Tô Dự phải chạy trở về chuẩn bị cơm trưa cho Hoàng thượng, các phi tần khác đều đi Từ An Cung. Quyển tranh cuốn thật dài chậm rãi trải ra trước mặt Thái Hậu, hoa văn đa dạng phức tạp hoa lệ làm người ta nhìn hoa cả mắt.
"Ai gia ánh mắt dạo này không tốt, ngươi làm chủ là được." Thái Hậu không kiên nhẫn xem mấy thứ này, cười đá sang cho Quý phi.
"Bọn tỷ muội tay nghề thật sự rất giỏi, thần thiếp cũng không biết phải chọn cái nào," Lộ Quý phi ra vẻ khó xử nhìn quyển tranh dài kia, chỉ vào mấy chỗ, "Giống như bức 'Loan Phượng Trình Tường' này vẽ rất tinh diệu, hoa văn thần thiếp trước kia chưa từng gặp qua, thêu ra chắc chắn rất đẹp; còn có 'Bách điệp xuyên hoa' trông rất sống động, nếu là dùng chỉ kim tuyến thêu thì càng tuyệt vời......"
Thái Hậu phiền chán theo cánh tay mang đầy phụ tùng của Lộ Quý phi nhìn nhìn, bỗng nhiên phát hiện "Mai hoa" Bên cạnh "Bách điệp xuyên hoa", tâm sinh hiếu kì, gọi cung nữ lấy quyển trục đến nhìn kỹ.
Lộ Quý phi lạnh lùng nhếch môi cười, nàng chính là cố ý chỉ vào chỗ đó, chỉ sợ Thái Hậu không nhìn thấy dấu chân mèo kia. Lường gạt Thái Hậu như thế, dù Hoàng thượng có sủng Hiền phi hơn nữa, cũng không thể xử nhẹ được.
"Đây không phải trảo ấn của thánh miêu sao?" Thái Hậu xem một lát, nhất thời vui vẻ, "Ai u, mấy ngày không thấy, móng vuốt nho nhỏ ngược lại lớn hơn một chút rồi." Nói xong, lại yêu thích không buông tay tại chỗ dấu chân in lại vuốt ve một lát.
Trước kia sao lại không nghĩ đến cơ chứ, lấy trảo ấn này làm thảm, ngẫm lại trên thảm nhung trắng như tuyết đầy trảo ấn màu đen, giống như là quả cầu lông màu vàng kim nho nhỏ kia từ đầu đến đuôi đạp ra vậy, thật là thú vị.
"Thái Hậu anh minh, đó thật là thánh miêu trảo ấn." Lộ Quý phi cứng mặt đáp, nàng quyết tâm, chờ Thái Hậu tức giận, hỏi đây là ai làm, nàng sẽ che che giấu giấu vô tình khai Tô Dự ra, thế nhưng xem bộ dáng Thái Hậu, tuyệt không giống như đang nổi giận.
"Ai gia thấy cái này cũng rất hay," Thái Hậu trên mặt tràn đầy ý cười, "Đây là chủ ý của ai, Ai gia muốn ban thưởng cho người đó."
Mấy phi tần hai mặt nhìn nhau, Lộ Quý phi mặt đã đen như đáy nồi.
Không tụ tập cùng, Tô Dự tự nhiên không biết hắn bỏ lỡ dịp may nhận trừng phạt và ban thưởng các loại, hắn đắc tội miêu đại gia, định làm vài món ngon èo ta nhận lỗi. Ngược lại là đem giấc mộng hoang đường buổi sáng ném ra sau đầu, thập phần bình tĩnh đi đưa cơm cho Hoàng thượng.
Giờ ngọ, đến Ngự Thư Phòng, Tô Dự nhìn quanh một lúc lâu, cũng không nhìn thấy bóng dáng Tương Trấp Nhi.
"Tìm cái gì đó?" Hoàng đế bệ hạ hơi hơi nhíu mày, bất mãn trừng Tô Dự.
"Như thế nào không nhìn thấy thánh miêu?" Tô Dự hiện tại cũng không sợ Hoàng đế, cười hì hì hỏi y.
"Hừ." An Hoằng Triệt hừ lạnh một tiếng, nô tài ngốc này, trẫm đang ở đây, còn tìm cái gì mà tìm, chẳng lẽ trẫm không đáng nhìn bằng một con mèo sao?
Tô Dự xem xem sắc mặt Hoàng thượng, không rõ người này lại vì cái gì không được tự nhiên, trừng mắt nhìn, gắp một đũa thịt cá bỏ vào trong chén ngọc, "Nếm thử món cá sóc quế này đi."
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Hoàng đế bệ hạ sắc mặt càng khó nhìn, cá sóc quế là vị chua ngọt, hắn không thích loại khẩu vị này, nhìn thoáng qua Tô Dự hai mắt tràn đầy chờ đợi, nhấp môi mỏng, vẫn là cầm lấy chiếc đũa, đưa miếng cá dính sốt màu vàng kim vào miệng.
Thịt cá mập mà không ngấy, chiên lên khô vàng xốp giòn, cá xếp thành miếng, tựa như đóa hoa cúc mùa thu nở rộ, ngoài giòn trong mềm, vào miệng ngon lành. Chỉ là nước sốt lần này, không có vị ngọt nị An Hoằng Triệt ngày thường chán ghét, ngược lại là vị mặn y thích.
"Lần này không bỏ bao nhiêu đường." Tô Dự thấy trong con ngươi xinh đẹp kia chợt lóe một tia kinh hỉ, không khỏi cong khóe miệng. Trước kia cảm giác nấu cơm cho Hoàng thượng là công tác, tuy rằng cũng cần cù, lại chung quy chỉ là việc công, nhưng hôm qua trải qua trường ước hội kia, tâm tính hắn đã bất đồng, liền muốn biến hóa đa dạng làm món ngon cho y, nhìn y ăn vui vẻ, chính mình cũng cao hứng theo.
"Miễn cưỡng có thể vào miệng." Hoàng đế bệ hạ nhăn mặt nói, khóe miệng lại nhịn không được hơi hơi nhếch cao, nô tài ngốc này, vậy mà nhớ rõ y không thích ăn ngọt, cố ý sửa lại phối liệu nấu ăn.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, Túc vương và Lăng vương cầu kiến." Uông công công đầy mặt khó xử đến thông bẩm, theo lý thuyết, thời điểm đang dùng thiện không thể quấy rầy Hoàng thượng, kẹt nỗi hai vị Vương gia nói có chuyện gấp, thêm việc tối hôm qua trong cung giới nghiêm, hai vị Vương gia một trong cung một ngoài cung bận bịu cả đêm, đầy mặt phong sương, nhìn thật không đành.
"Lúc này có việc gấp gì?" Khóe môi An Hoằng Triệt vừa cong lên nhất thời mím thành đường thẳng.
Tô Dự nhíu nhíu mày, cơm ăn một nửa dừng lại nói chính sự, không có lợi cho tiêu hóa, có tâm định khuyên Hoàng thượng cơm nước xong lại nói, thế nhưng quốc gia đại sự có đôi khi một khắc cũng không trì hoãn được, nếu bởi vì một câu của hắn làm chậm trễ chuyện gì trọng yếu thì phiền toái to, "Hoàng thượng có chính sự phải làm, thần trước hết cáo lui."
Thấy Tô Dự buông bát cơm muốn đứng dậy, Hoàng đế bệ hạ một phen đè hắn lại, nói với Uông công công: "Cho hai người tiến vào."
"Tham kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Hai Vương gia quy củ quỳ xuống đất hành lễ, Tô Dự vội vàng đứng dậy tránh đi, đợi Hoàng thượng cho bình thân, lại hướng hai vị Thân vương hành lễ.
"Hiền phi cũng ở đây a." Túc vương mặt không chút thay đổi chào hỏi Tô Dự.
"Ta nói mà, ở bên ngoài đã nghe mùi......" Lăng vương nhìn chằm chằm bàn đầy thức ăn, một câu chưa nói xong, liền bị ca ca bên cạnh tặng một khuỷu tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!