Sau khi Lộ Quý phi đi, Thái Hậu đau đầu xoa xoa thái dương.
"Quý phi nương nương ngày càng không ra bộ dáng gì." Lão cung nữ Lâm cô cô đứng phía sau Thái Hậu tiến lên một bước, giúp Thái Hậu xoa huyệt Thái Dương.
"Con gái nhà Trường Xuân Hầu ngược lại dễ dùng, chỉ tiếc không được lập Phi vị," Thái Hậu dựa vào ghế mềm, hơi hơi nhíu mi, "Hoàng thượng buổi sáng ăn cái gì?"
"Hiền phi làm cháo hải sản, nghe nói ăn hai chén mới đi vào triều đấy." Lâm cô cô cười nói.
"Vậy thì tốt," Thái Hậu cười cười, "Bảo Dương Khánh nói cho Hiền phi, cách ba ngày thỉnh an ai gia một lần là được."
"Vâng." Lâm cô cô cười ứng tiếng.
Tô Dự đến An Quốc Tháp, phát hiện đại môn đóng chặt, chỉ có hai thị vệ canh giữ trước cửa, hắn thế mới biết An Quốc Tháp buổi sáng không mở cửa.
"Quốc sư ban đêm xem tinh tượng, muốn gặp mời buổi trưa lại đến." Bọn thị vệ tỏ vẻ Tô Dự có thể ngủ trưa xong mới đến.
Tô Dự giật giật khóe miệng, kết hôn phải thực hiện hiếu đạo, ngủ trưa xong lại đến, sẽ biến thành uống xong trà trưa, còn thỉnh cái gì an? Ngẩng đầu nhìn xem sắc trời, bỗng nhiên nhớ tới nhiệm vụ tối hôm qua Hoàng đế bệ hạ mới giao, vỗ đầu, nhanh chóng trở về làm cơm trưa.
Trong Ngự Thư Phòng, An Hoằng Triệt sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc, hai ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ trên một chồng tấu chương.
"Trong triều nay đều là người của Lộ gia cả rồi, nói cái gì cũng "Thần tán thành"." Chiêu vương một bên sửa sang lại tấu chương huynh trưởng phê xong, một bên oán giận.
"Hết thảy ném trở về, nói cho bọn họ, muốn được tán thành thì đem tấu chương của Thừa tướng sao lại một lần đi." Túc vương nhìn Thừa tướng viết dài vạn chữ viết đến đau đầu, những người này chỉ mỗi một câu tán thành liền muốn được ngự phê, cũng quá tiện nghi cho bọn họ rồi.
"Thập Tam thúc, quyển vạn chữ kia là Ngự Sử viết." Chiêu vương thở dài, tấu chương của Thừa tướng cũng không dài, sao thành mười bản cũng không có vấn đề.
"Ấn theo lời Hoàng thúc xử lý." Hoàng thượng vẫn trầm mặc không nói đột nhiên mở miệng.
"A?" Chiêu vương há to miệng, "Thập Tam thúc nói bừa ......"
"Trẫm ngược lại là muốn nhìn, lá gan bọn họ đến cùng lớn đến tình trạng gì rồi." Đôi mắt đẹp hơi hơi nheo lại, trong mắt An Hoằng Triệt toàn là lãnh quang.
Y trước hai mươi tuổi thân hình bất ổn, thường xuyên biến thành mèo, bất đắc dĩ lấy lý do thể nhược nhiều bệnh thường xuyên vắng mặt lâm triều, trong triều rất nhiều sự vụ đều dựa vào Thừa tướng, thế nên tạo thành cục diện ngày nay. Hiện tại hắn đã qua lễ trưởng thành, tự nhiên không thể tiếp tục mặc kệ, hẳn nên là lúc sửa trị những kẻ đó.
"Ai, phiền nhất là mấy tên quan văn tức tức oai oai kia," Túc vương đem tấu chương dài vạn chữ ném trở về, từ tay áo móc ra một tấm sơ đồ, "Hoàng thượng, đây là bố phòng mới của hoàng cung."
An Hoằng Triệt tiếp nhận, nhìn lướt qua, "Phòng được không?"
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Ngoại tặc khó mà nói, nhưng nội tặc thì có thể phòng được." Túc vương nhíu nhíu mày, ngược lại không có vỗ ngực cam đoan trăm không lọt một. Lúc trước nghe nói "Thánh miêu" chạy ra hoàng cung, thế nhưng có thị vệ đeo đao đuổi bắt, hắn xa ngoài ngàn dặm cũng bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, lần này hồi kinh, nói cái gì cũng phải đem hoàng cung sửa trị đến tát nước không lọt mới được.
"Hai tháng ở ngoài cung kia trải qua như thế nào? Ta và Thập Tam ca đều suýt bị hù chết đó." Nhắc tới việc này, Lăng vương phảng phất vẫn vô cùng chấn kinh vỗ vỗ ngực mình, hai tháng trước lễ trưởng thành cơ bản không thể hóa thành hình người, mèo nhỏ bình thường quý giá như vậy lưu lạc bên ngoài, ngẫm lại cũng rất đáng thương.
An Hoằng Triệt liếc liếc mắt nhìn biểu tình khoa trương của Thập Thất thúc, không định để ý đến hắn.
"Hoàng thượng, nên dùng cơm trưa." Uông công công hợp thời đi ra nhắc nhở.
"Hôm nay dừng ở đây đi." Hoàng đế nghe vậy, âm trầm phía trên lập tức quét sạch, đứng dậy liền đi.
Túc vương và Lăng vương liếc nhau, ngược lại nhất tề nhìn về phía Chiêu vương, Hoàng thượng lúc nào thì đối với ăn cơm cảm thấy hứng thú như vậy, một điểm cũng không giống Hoàng thượng chút nào, chẳng lẽ là bị mập mạp nào đó phụ thân [nhập xác] sao?
"Nhìn ta làm gì?" Chiêu vương không rõ ràng cho lắm.
"Hoàng thượng trước kia không phải vừa đến thời gian ăn cơm liền ngại này ngại kia phát giận sao?" Lăng vương hiếu kì không thôi, đi cùng ra ngoài xem đến tột cùng là chuyện gì.
Xa xa có người nâng hộp đồ ăn lại đây, cẩn thận xem lại thì không phải người Ngự Thiện Phòng.
"Tô Dự!" Chiêu vương mắt sắc phát hiện người đi theo sau hộp đồ ăn, hai ba bước chạy qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!