Chương 28: (Vô Đề)

"Hãy khoan!" An Hoằng Trạc cũng không định cứ như vậy bỏ qua cho hắn, thị vệ trước cửa nghe tiếng, lập tức cản đường Tô Dự.

"Vương gia, Tô Dự bất quá là một đầu bếp, quả thật không đáng để Vương gia phí tâm như thế." Tô Dự gặp trận hình này, còn chỗ nào không minh bạch chứ, Mục vương sợ là đã sớm nhìn chằm chằm hắn, mấy chuyện trong nhà kia, tám thành chính là bút tích của người này.

Mục vương phảng phất không có nghe được châm chọc trong lời Tô Dự, cười nói, "Bổn vương sớm đã ngưỡng mộ tay nghề Tô công tử, trước đây không có cơ hội nhận thức, nay biết được công tử căn bản sắp thành người một nhà, tất nhiên là muốn giúp đỡ một hai."

Tô Dự nhìn nhìn đao bên hông thị vệ, không làm sao được lại ngồi trở về.

"Tô công tử bất tất lo lắng, Bổn vương cũng không có ý tứ gì khác," An Hoằng Trạc thay một khuôn mặt thân thiết tươi cười, "Kỳ thật chỉ là hiếu kì, Quốc sư lần này sao lại đồng ý tuyển nam phi, chung quy tính tình của Hoàng thượng......"

Nhắc tới hai chữ "Quốc sư", cặp mắt hẹp dài kia xuất hiện vặn vẹo trong nháy mắt.

Tính tình của Hoàng thượng? Nhắc tới cái này, ngược lại là gợi lên tâm hiếu kì của Tô Dự, chung quy sắp gả cho người kia, lại đối với người này hoàn toàn không biết gì cả, không khỏi làm người ta thấp thỏm.

An Hoằng Trạc rất biết cách nói chuyện, thấy Tô Dự cảm thấy hứng thú với cái gì liền nói cái đó. Dựa theo Mục vương thuyết pháp, Hoàng thượng thể nhược nhiều bệnh, mà tính tình thô bạo, rất khó hầu hạ, Tô Dự tiến cung sợ là phải chịu khổ, nếu ở trong cung cần giúp, cứ việc tìm đến gã, đồng thời gã cũng sẽ giúp đỡ Tô Dự chiếu cố tốt mẫu thân và thứ muội ở ngoài cung.

Tô Dự càng nghe càng mất hứng, đây rõ ràng là đang uy hiếp hắn!

"U a, Đại hoàng huynh, tìm được ngươi rồi a!" Đang nói, cửa nhã gian đột nhiên bị người đẩy ra, một cái thân thể mập mạp chen vào, chính là Chiêu vương An Hoằng Ấp nhiều ngày không thấy.

Tô Dự như trút được gánh nặng đứng lên, "Điện hạ, nhiều ngày không gặp."

"Tô Dự, ngươi như thế nào còn ở nơi này!" Chiêu vương trợn tròn đôi mắt, "Mau về nhà đi, mấy món ta cho ngươi sắp đưa đến rồi...... Ủa? Đây là cái gì?"

"Đây là......" Chiêu vương mắt sắc cầm ngân phiếu trên bàn lên, Mục vương nhất thời thay đổi sắc mặt.

"A, Đại hoàng huynh, ngươi cũng cho Tô Dự thêm của hồi môn a, ha ha, Hoàng gia cưới nam phi không dễ dàng, nếu Mẫu hậu biết ngươi dụng tâm như vậy nhất định sẽ rất cao hứng," An Hoằng Ấp cười hì hì đem ngân phiếu nhét vào tay Tô Dự, "Mau cầm, Đại hoàng huynh cho thêm của hồi môn, như thế nào cũng phải nhận lấy, có phải hay không nha Đại hoàng huynh?"

Mục vương mặt đã đen như đáy nồi, cắn răng nói: "Không sai......"

Không đợi Tô Dự phản ứng lại, hắn liền bị Chiêu vương đẩy ra nhã gian, vừa đẩy vừa bảo hắn mau về nhà xem xem.

Đến khi Tô Dự lăng lăng niết ba ngàn lượng ngân phiếu trở về Tô gia thì phát hiện, hắn đã vào không được Tô gia ...... Bởi vì, ban thưởng của Hoàng gia đến.

Hoàng gia nạp phi, tương đương với nhà bình thường nạp thiếp, không có tam thư lục lễ, nhưng có thể có ban thưởng. Loại ban thưởng này bình thường cũng rất có ý tứ, Thái Hậu ột chút, Hoàng hậu ột chút, tỏ vẻ coi trọng đối với gia tộc này. Bất quá, lần này hiển nhiên không phải chuyện như vậy rồi.

Cái tiền đình be bé của Tô gia đã chất đầy các thứ, người Nội Vụ Phủ còn đang vừa nhấc lên vừa nâng vào trong, lăng la tơ lụa, san hô trân châu, làm người khác nhìn hoa cả mắt.

"Hạ lễ Chiêu vương phủ đến --" Lý đại nhân tự mình đứng trước cửa đọc lễ quan.

"Vương gia bảo ta trở về xem ...... Chính là cái này?" Tô Dự trừng mắt nhìn, trong tay còn cầm ngân phiếu ba ngàn lượng của Mục vương.

"Ban thưởng trong cung đến, Vương gia tự nhiên cũng muốn đưa thêm chút đồ." Quản gia cười ha hả nói.

Ban thưởng từ Hoàng gia, hạ lễ của huân quý, đều có thể tính làm đồ cưới cho phi tần, Tô Dự nuốt nuốt nước miếng, Hoàng gia, cũng quá hào phóng đi!

--0--

Hoàng cung, Từ An cung.

"Thái Hậu, ngài xem xem, Hoàng thượng đây là cầm tư thế cưới Hoàng hậu đi nạp Phi nha!" Lộ Quý phi trang dung tinh xảo ngồi bên cạnh Thái Hậu, đầy mặt u sầu.

"Chỗ nào so được với cưới Hậu?" Thái Hậu chậm rãi nhấp một ngụm nước trà, cũng không để ý.

Lộ quý phi cắn chặt răng, đứng dậy quỳ dưới Thái Hậu, "Biểu cô [cô họ], năm đó thời điểm ta tiến cung, Hoàng gia chỉ thưởng trân bảo tám người nâng, nay nạp Phi lại thưởng ba mươi hai người nâng, điều này làm cho người khác thấy thế nào chứ!"

Thái Hậu liếc mắt nhìn Lộ Quý phi, "Nhưng hôm nay ai gia cũng không ban thưởng."

Lộ quý phi đột nhiên ngẩng đầu, kinh nghi bất định nhìn về phía Thái Hậu, Thái Hậu không có thưởng, nói cách khác, ba mươi hai người nâng kia tất cả đều là Hoàng thượng thưởng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!