Chương 5: (Vô Đề)

TIÊN LỘ YÊN TRẦN

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

-----o0o-----

"Đúng rồi, sao không thấy Thành thúc vậy?"

Vừa rồi nháo loạn như thế, nhưng vẫn không thấy Thành thúc xuất hiện, Tỉnh Ngôn có chút kì quái, liền xuất ngôn hỏi Cứ Doanh.

Cứ Doanh trả lời mình cũng không biết, trái lại mẹ Tỉnh Ngôn nói với bọn họ, Thành thúc rất sớm đã khởi hành, nói đi gọi xe ngựa đậu ở dưới chân núi trước, mang ít thức ăn cho người đánh xe. Đồng thời đặc biệt dặn dò, nói bọn Cứ Doanh không cần đợi ông ấy, sau khi ăn sáng ở nhà Tỉnh Ngôn, ông ấy đi xe ngựa đến đây tìm y.

Lúc ăn sáng, để biểu thị sự hối lỗi, Cứ Doanh kiên quyết không ăn cháo, mà muốn ăn thử củ mài. Tỉnh Ngôn can không được, cũng chỉ đành nói mẹ nấu cháo củ mài cho bữa sáng.

Thiếu nữ chưa biết gì về cháo củ mài, đợi đến lúc thật sự đút vào trong miệng, mới phát hiện lời của Tỉnh Ngôn không dối. Cháo củ mài này, thật không dễ ăn, cho dù đã cho vào bào tử nhục đinh tẩm nước tương, Cứ Doanh vẫn cảm thấy món củ mài này khó nuốt nổi. Bất quá, cho dù thế nào, nàng vẫn kiên trì ăn hết, tịnh không than khổ. Tỉnh Ngôn nhìn thấy vậy, nhủ thầm:

"Nha đầu này cũng rất biết chuyện à".

Chờ đợi theo lời Thành thúc đến khi xe ngựa đến chỗ trống trước núi, người đánh xe lại nói với bọn họ, Thành thúc sớm đã tự mình rời đi, nói phải đi Tam Thanh Sơn lên núi thăm bạn, nhờ Tỉnh Ngôn tạm thời chăm sóc cho Cứ Doanh.

Cứ Doanh nghe vậy, tuy đối với việc Thành thúc không cáo mà biệt có chút kinh ngạc, bất quá không tức giận chút nào, ngược lại còn có vẻ vui mừng nhảy cẫng lên, Có lẽ, chỉ có ở cùng người bằng tuổi, du ngoạn mới càng thêm khoái lạc. Không giống với sự hân hoan cổ vũ của nàng, Tỉnh Ngôn ngược lại trong lòng có chút kì quái, tự lẩm nhẩm:

"Tam Thanh Sơn…không phải ở cạnh Bà Dương Hồ sao. Trong Tam Thanh Sơn nghe nói có không ít đạo sĩ. Chẳng lẽ Thành thúc ở đó cũng có bằng hữu?"

"Bà Dương hồ? tên nghe hay à!, Tỉnh Ngôn ngươi đưa ta đi xem đi! Được không?"

Không tưởng Cứ Doanh tai nghe hay, lập tức nắm lấy ba chữ "Bà Dương hồ, lên tiếng cầu khẩn thiếu niên.

Đang ồn ào, người đánh xe đó lại đưa qua một bức thư, nói là Thành thúc lưu cho Tỉnh Ngôn, bảo y lúc nào mở xem cũng được.

Tâm tính thiếu niên vốn rất hiếu kì, không cần Cứ Doanh khuyến khích, Tỉnh Ngôn liền xé phong bì, lấy bức thư ra xem. Thành thúc có thể nói với thiếu niên phố chợ này chỉ là ngẫu nhiên quen biết, có chuyện gì trọng yếu nói chứ?. Chẳng qua là dặn dò phải chiếu cố tốt tiểu nha đầu Cứ Doanh này.

Mở thư ra xem, chỉ thấy trong thư viết rằng:

"Tiệc rượu đêm qua, phú thi của cậu hết sức nhã lệ, nối mạch cảm hứng, lão phu không kìm được muốn trổ tài, cũng thử họa một bài:

Úy, thì ra là họa thơ cùng ta!. Chẳng lẽ bài thơ ngẫu hứng làm đêm qua, đúng là không tệ?. Tiếp đó nhìn thể chữ theo kiểu chữ thảo của Thành thúc, cũng được viết thật chuẩn, trong nét nghiêm túc trang trọng còn có thể nhìn ra bút ý hết sức phiêu dật sái thoát.

Tiếp tục đọc xuống, lại thấy bút ý Thành thúc bỗng biến, đổi thành lối chữ thảo phóng túng:

"Người si nằm tựa tiên sơn

Trăng đêm rủ ánh mơn mơn khắp mình

Sợi vàng óng ánh lặng thinh

Trói người vào giấc mộng kinh từ nào"

Chỉ thấy khắp tờ giấy vết mức chuyển động, hai mươi tám chữ đó phảng phất hàm súc một loại linh khí không nói được, luôn muốn rời giấy bay đi. Chỉ là ngoài tán thưởng…bốn câu này là họa thơ sao? dường như chẳng ăn khớp với bài thơ của mình đêm qua.

Bất quá tuy không hiểu sao cả, nhưng bài thơ này đúng là không tệ, âm tiết uyển chuyển, rất có chỗ đáng xem. Đặc biệt là lối chữ thảo của Thành thúc, phóng túng mà không loạn, trong thanh lệ linh động, lại có vài phần tiêu sái thoát trần, thấy rõ đường lối thư pháp của Thành thúc, hết sức tinh thâm.

Đang lúc tán thưởng trong lòng, thiếu niên lại phát hiện dưới thư còn có nội dung:

Về Lý Tiểu Mai, tịnh không phải là giai ngẫu của cậu.

Ký tên: Linh Thành Tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!