Chương 4: (Vô Đề)

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

Lại nói chuyện xe ngựa của ba người sau một lúc đi đường thì cuối cùng ngừng lại ở một chỗ bằng phẳng dưới chân núi. Bước xuống xe, Tỉnh Ngôn liền dẫn Thành thúc, Cứ Doanh, nhắm hướng Mã Đề Sơn đi lên.

Mặc dù Mã Đề Sơn này là nơi Tỉnh Ngôn quá quen thuộc. Nhưng ngoài điển cố "Thiên mã đề chưởng" đã kể qua ở tửu lâu, thật sự hắn nghĩ không ra điển cố nào khác có giá trị để nhắc đến. Còn tên gọi phong cảnh này, sớm đã bị nha đầu Cứ Doanh giành đặt trước, hắn dù sao cũng không thể ngoài cái "Ánh chiều Mã Đề" này, lại đặt ra cái "Nắng chiều Mã Đề", đó quả không phải là một ý hay.

Đương nhiên, cũng có thể nói về khối đá trắng đó, thêm mắm thêm muối đem tao ngộ của bản thân trong đêm hè đó kể lại. Kỳ thật tao ngộ đêm đó của hắn, vốn nằm ngoài lý giải của người thường, không cần thêm mắm thêm muối, đoán chừng cũng có thể dễ dàng thu hút sự hứng thú của Cứ Doanh và Thành thúc.

Bất quá, đã có bài học từ buổi sáng hôm đó, Tỉnh Ngôn đối với nhận thức của người khác không ôm bất cứ hy vọng gì. Nếu nói ra, rất có thể hậu quả lớn nhất, đó là làm xấu hình tượng bản thân trong mắt Thành thúc và Cứ Doanh. Bọn họ có lẽ sẽ cho rằng, mấy cái điển cố tiểu tử này đã nói, toàn mượn cớ tiền nhân, lần này không ngờ lấy cả mình làm vai chính!, không tránh được việc bị châm biếm là khoác lác, nghi nghờ mình là thứ ngu dốt. Vì thế, thiếu niên hướng đạo lần này dứt khoát giữ im lặng.

Kỳ thật, với trí tuệ của Tỉnh Ngôn, về sau trải qua nhiều lần suy nghĩ, sớm đã nhận định kì ngộ đêm đó không chỉ là một ảo mộng. Chỉ bất quá, suy trước tính sau vẫn là quá kinh thế hãi tục, cho dù ở trước mặt cha mẹ, y cũng câm miệng không nhắc đến.

Đang nghĩ đến chuyện khối đá trắng, bất tri bất giác ba người đã đến trước khối đá trắng. Thấy không khí có chút trầm lắng, thiếu niên liền nghĩ tìm ra một đầu đề nói chuyện:

"Nhị vị nhìn khối đá này xem. Nhìn ta giống thứ gì không?. Giống cái giường đó. Tôi thường đến nơi này để hóng mát ngủ nghỉ, rất là mát mẻ. Nếu khối đá này có thêm cây đại thụ lớn đứng bên che mát, thì nhất định là chỗ ngủ trưa ngày hè rất lý tưởng!".

Trong lúc thiếu niên nói, Cứ Doanh sớm đã tót lên ngồi, đôi chân đong đưa đong đưa, dường như đang đánh giá mức cao thấp thoái mái của giường đá này. Bất quá, tầm nhìn từ khóe mắt của Tỉnh Ngôn, giúp y ngẫu nhiên phát hiện Thành thúc luôn rất điềm đạm, biểu tình lúc nhìn thấy giường đá trắng này, dường như có chút không được tự nhiên.

Chỉ thấy lão đi quanh chiếc giường đá trắng bình thường này mấy vòng, dường như đang cẩn thận quan sát gì đó, trong miệng còn không ngừng đọc lẩm nhẩm.

Thấy dị trạng của Thành thúc, Tỉnh Ngôn có chút kì quái, trong lòng thầm nghĩ:

"Chẳng lẽ ông ta thật sự bị lời nói của ta tác động?, muốn vận chuyển khối đá này về làm giường?. Không phải đang dùng mắt ước lượng kích thước, cân nhắc làm thế nào khai quật chuyển đi chứ?".

Đang lúc thiếu niên lại bắt đầu suy nghĩ lung tung thì phát hiện Thành thúc đã ngừng lại, trên gương mặt vốn nhìn không ra nét mừng vui giận dữ, lúc này lại bị Tỉnh Ngôn quan sát được một nét rất kì lạ.

Đang suy nghĩ Thành thúc vì sao có nét mặt kì lạ như thế, y lại kinh ngạc khi thấy ánh mắt kì dị của Thành thúc đang quay qua mình.

Trong ánh mắt kì quái của thiếu niên, bộ dạng Thành thúc lại giống như khi quan sát khối đá trắng vừa rồi, đi quanh y mấy vòng.

"Lão đầu này, chẳng lẽ cũng xem ta như khối đá?"

Tỉnh Ngôn không hiểu, thiếu nữ Cứ Doanh ở bên cạnh, cặp mắt to chớp chớp, cũng không biết nguyên cớ.

"À, lão phu chỉ là bỗng cảm thấy, Tỉnh Ngôn tiểu ca thì giống như khối đá trắng này, là khối ngọc chưa mài, tinh hoa ẩn trong. Đúng là chất liệu rất tốt à!".

Lão giả đã tỉnh táo lại, vội giải thích với hai người. Lúc đó trên mặt lão, đã đổi nét cười xuất phát từ trong lòng.

"Thì ra đúng là coi ta như khối đá mà!".

Tỉnh Ngôn bất giác lè lưỡi. Thiếu nữ đó cũng vui vẻ la lên:

"A!, không tưởng được Tỉnh Ngôn lại là một nhân tài!"

Lời này đầy tính châm chọc, thiếu niên bất giác trừng mắt với tiểu nha đầu mồm mép đang cười tươi đứng đó.

Tiếp đó bọn họ đi vòng quanh khắp nơi, rồi kết thúc chuyến tham quan Mã Đề Sơn lần này.  

Thành thúc từ sau lần kinh ngạc vừa rồi, sớm đã trở lại vẻ điềm đạm vốn có, nhưng thiếu niên cảm thấy rõ lão đối với mình nồng nhiệt hơn nhiều.

"Chẳng lẽ khối đá trắng đó lần này lại gây chuyện cổ quái?, bằng không vị Thành thúc ổn trọng này, sao có thể đột nhiên có thái độ thất thường?".

Tỉnh Ngôn nhìn gương mặt vốn đức cao vọng trọng của Thành thúc, trong lòng có vài suy nghĩ tinh quái.

Sắc trời đã tối, với đề nghị tốt bụng của Tỉnh Ngôn cùng sự sắp xếp chặt chẽ của Thành thúc, bọn người Cứ Doanh sẽ nghỉ ngơi ở nhà Tỉnh Ngôn. Người đánh xe còn có xe ngựa, sẽ chờ dưới Mã Đề Sơn này.

Nhà Tỉnh Ngôn có ba căn phòng, tuy gia cảnh khốn đốn, nhưng mẫu thân Trương vương thị của Tỉnh Ngôn hiền lành cần mẫn, thu dọn phòng ốc đơn giản sạch sẽ. Vợ chồng Trương gia rất hiếu khách, thấy con trai mang khách nhân vùng ngoài về, lão Trương đầu liền múc rượu tùng quả của nhà làm, rót cho Thành thúc, lại cắt một miếng thịt gà rừng tẩm muối mà bình thường không được ăn, kêu bạn già lấy hạt quả phỉ xào thành hai món nhắm rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!