Chương 28: (Vô Đề)

TIÊN LỘ YÊN TRẦN

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

Càng nhớ lại tình cảnh trịnh trọng lúc lão đạo trao sách, Tỉnh Ngôn càng hưng phấn, liền vội ngồi dậy, lấy cuốn 'Thượng Thanh Kinh' đó ra, chuẩn bị nghiên cứu kỹ càng.

Ấp ủ tâm tình kích động thậm chí đến mức sùng bái, Tỉnh Ngôn lật trang bìa, bắt đầu xem nội dung.

Kinh văn phần đầu của cuốn Thượng Thanh Kinh này dùng lối chữ Khải để viết, là vài pháp môn thanh tịnh an thần, cũng trình bày kèm theo không ít tư tưởng đạo môn. Mấy cái quan điểm đạo nghĩa này, chính là lí giải việc tôn sùng tư tưởng đạo gia của Thượng Thanh Cung. Từ trong câu chữ, có thể nhìn ra được, La Phù Sơn Thượng Thanh Cung này, đối với mấy tổ sư đạo giáo là Lão Tử, Trang Tử, rõ ràng hết sức tôn sùng.

Đọc qua một lúc, cảm thấy đọc sách này rất có ích, Tỉnh Ngôn không khỏi gấp sách tán thưởng:

"Hà!, không hổ là thiên hạ đệ nhất giáo phái, quả nhiên là danh bất hư truyền! Chỉ một cuốn kinh thư nhập môn, đã hết sức hữu dụng như thế! Nếu tương lai những khi mất ngủ, mấy phương pháp thanh tĩnh này đúng là thích hợp dùng đến!"

Không biết là kết quả của việc đã đọc thi thư trong thời gian dài, hay là việc mong ngóng đọc đến hai chương cuối cùng, mà đối với những nội dung trong phần đầu này, Tỉnh Ngôn xem qua hết sức nhanh chóng. Rất nhanh, y đã lật đến mấy trang cuối cùng mà nghe khẩu khí của lão đạo, dường như là cực kì hiếm có.

"Ách... phần sách này sao biến thành khó xem như thế? Nét chữ của lão đạo cũng không xấu đến mức như thế!" Tỉnh Ngôn nhìn kiểu chữ viết nguệch ngoạc cẩu thả, không khỏi có chút nhíu mày.

Tạm không phàn nàn đối với việc chữ khó xem này, không để tâm tình xấu đi, Tỉnh Ngôn bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu nội dung của "Luyện Thần Phẩm".

Chỉ thấy bên trên tờ giấy gai bắt đầu phần này, bỗng nhiên dùng kiểu chữ phóng túng viết hai câu:

" 'Luyện Thần' là gì? Luyện thần ấy là luyện thần.

'Luyện Thần' thế nào? Không luyện thần, tức là luyện thần".

Chỉ hai câu này đã khiến Tỉnh Ngôn không sao hiểu nổi.

Không phải chứ? Lão đạo chơi trò huyễn hoặc gì đây? Mở đầu lại là hai câu nói nhảm. Còn cho rằng gì mà bảo điển khoáng thế, thì ra là mấy câu chú linh tinh. Ách.... khẩu khí linh tinh lang tang không sao hiểu nổi, phong cách quả thật có điểm giống vị Thanh Hà lão đạo giả thần giả quỷ, ra vẻ huyền bí.

Tỉnh Ngôn nghĩ đến chỗ này, lật nhanh ra sau. Lật đến chỗ bắt đầu của "Hóa Hư Thiên", quả đúng như dự đoán, bắt đầu lại có hai câu:

" 'Hóa Hư' là gì? Hóa hư ấy là hóa hư.

'Hóa Hư' thế nào? Không Hóa hư tức là Hóa hư".

Cái gọi là "Kì vọng càng lớn, thất vọng càng cao", lúc này Tỉnh Ngôn đã thấy chán nản, lại lật nhanh đến trang giấy cuối cùng, muốn xem xem liệu có ghi chú "Thanh Hà tiên trưởng tửu hậu túy thư" hay không!

Chỉ là, lần này y đã đoán sai, chỗ đề tên ở trang giấy cuối cùng để trống không. Khóe mắt vô ý lướt qua, thì thấy một câu cuối trong phần kinh văn "Hóa Hư Thiên" viết:

"... Luyện thiên địa hỗn độn chi thần, hóa trụ vũ vi hòa chi khí. Thiên đạo chung cực, thế thiên hành đạo. Thần phật vĩ đại, cũng khó thể đương".

"Xì xì... khẩu khí này của lão đạo thật không nhỏ à!" Tỉnh Ngôn không khỏi cười thầm.

Chỉ là... Lão đạo, lão có khí phách lớn như thế sao? Còn nữa, nhớ đến biểu hiện của lão đạo lúc trao sách, quả thật không giống đang trêu chọc y, mặc dù vị lão đạo vô lương này trêu chọc y để tìm sự vui vẻ, cũng không phải lần một lần hai.

"Tạm không cần nghĩ đến lão đạo, cứ để ta xem kỹ lưỡng lần nữa đã". Dù sao cũng đang rảnh rỗi, Tỉnh Ngôn vừa có một tia hi vọng mới, liền giở xem nội dung cụ thể rốt cuộc viết gì.

Lần xem này, Tỉnh Ngôn cũng thật đã nhìn ra được vài lề lối. Chẳng hạn như, hai chương kinh văn này, so với "Thanh Tâm Chú" mà lão đạo nói ở phần đầu, không chỉ khác nhau về mặt thư pháp, phần đầu thì chữ viết thanh thoát, phần sau thì chữ viết thô ráp, mà về mặt văn phong cũng không hề giống nhau. Thanh Tâm Chú hành văn bình hòa, giọng viết êm đềm; Đồng thời tuy có trình bày không ít tư tưởng đạo gia, nhưng vẫn tự thuật thêm cụ thể một vài pháp chú tĩnh tâm an thần.

Ví dụ như, trong Thanh Tâm Chú này, tự thuật thường lấy kinh mạch huyệt vị trong người làm cơ bản; mấy cái danh xưng bộ vị trong người này được dẫn dụng rất nhiều trong các sách y như: đan điền, khí hải, thiên trụ, ngọc chẩm, nê hoàn, thần đình, thước kiều, trọng lâu, hàng cung... những loại như thế còn có rất nhiều. Trong Thanh Tâm Chú có một câu thế này:

"... Huyết mạch đều lưu thông, thân thể chắc chắn mạnh khỏe. Lại có thể điều hòa khí tức, xuống về khí hải, lên đến nê hoàn, vậy thì khí hòa mà thần tĩnh, thủy hỏa có qua có lại, mới là đạo tu chân dưỡng thần toàn vẹn".

So với Thanh Tâm Chú, hai chương "Luyện Thần Phẩm" và "Hóa Hư Thiên" ở phần sau lại có nhiều bất đồng. Không chỉ hành văn cuồng phóng không ràng buộc, còn không hề có pháp môn cụ thể, tựa hồ chỉ là trình bày tư tưởng đạo gia. May mà Tỉnh Ngôn lúc trước đã tiếp xúc qua một vài điển tịch đạo gia, hiểu được chút ít yếu nghĩa cơ bản của đạo gia, cho nên đọc đến cũng không coi là quá khó.

Chỉ là kinh điển Tỉnh Ngôn đã từng đọc qua, đối chiếu cụ thể với hai chương này, phát giác được không ít quan điểm trong nội dung hai chương này, có thể nói kinh thế hãi tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!