Chương 221: (Vô Đề)

TIÊN LỘ YÊN TRẦN

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

-----o0o-----

"Đang nằm mộng?"

Trời tờ mờ sáng, mắt mũi tèm nhem, mọi thứ trước mắt hư hư ảo ảo, sương sớm lãng đãng vây quanh, khí trời đất như hòa hợp thành một màu sắc ám muội.

"Chắc là đang nằm mộng".

Tỉnh Ngôn lại nhắm mắt.

Chỉ là, tuy hai mặt nhắm lại, không còn thấy được tràng diện hoang đường khó tin đó, nhưng cảm giác mềm mại tròn đầy nơi tay, còn có sự ấm áp lan truyền, thủy chung cũng đề tỉnh y:

E rằng, đây không phải là cơn mộng.

Tình trạng hoảng hốt như thế không kéo dài lâu. Đang khi trái tim đập thình thình thì bỗng cảm giác mu bàn tay mình bị người ấn ấn, thế là một cổ nhiệt lượng nóng bỏng cùng cảm giác êm ái truyền đi. Đến lúc này, Tỉnh Ngôn cũng không nhịn được nữa, hai mắt mở to:

Lần này, y xác định bản thân không hề nằm mộng.

Tiểu ác ma bị bắt về để cải biến tính điêu ngoa, hiện tại khắp mặt đỏ bừng, hai mắt chăm chăm nhìn y, trong đôi mắt tím đó toàn ánh nhìn êm dịu, phảng phất như còn óng ánh nước.

"..."

Linh giác hơn người đã giúp Tỉnh Ngôn đại thể biết đã phát sinh chuyện gì. Trong lúc gấp rút cũng chẳng nghĩ được gì khác, chỉ cảm thấy trên mặt đã không chịu sự khống chế của bản thân, một cổ nhiệt lượng bừng bừng tập kích lên mặt, nháy mắt đã nhuộm đỏ mặt mày. Không biết phải chăng khí huyết thịnh vượng hơn người mà lúc này sương sớm ngưng tụ quanh y, lập tức hóa thành một lũ khói trắng bốc đi.

Thời khắc mỹ lệ đó đến quá bất ngờ, thiếu niên không dám tin vào mắt mình. Cả hai đối mặt nhìn nhau một lúc, Tỉnh Ngôn mới đột nhiên tỉnh ngộ, "A" một tiếng rút tay về, vận lực nhảy sang phía khác, nỗ lực bình tâm, miễn cưỡng chất vấn nữ nhân đang nằm nghiêng dưới gốc cây:

"Cô... cô làm gì thế?"

Thấy dáng vẻ y, tiểu ma nữ nhất thời động tình cũng thu lại tâm thần lãng đãng, trên mặt lại xuất hiện thần quang động nhân, mỉm cười đáp:

"Không có gì".

"Chỉ là đêm khuya gió lạnh, bổn cung chủ chinh dụng bàn tay của ngươi để ngự phong hàn".

"Ách..."

Tỉnh Ngôn nghe nói thì vô thức quay đầu quan sát tứ bề, chỉ cảm thấy không khí nơi đầm lầy này tuy không còn nóng bức khó chịu, nhưng tuyệt không thể nói là có gió lạnh gì gì đấy.

Đang không biết trả lời thế nào thì thấy tiểu ma nữ tinh quái đó tử tế đánh giá y từ trên xuống dưới, sau đó một nét cười thoáng hiện nơi khóe miệng rồi rất nhanh chuyển thành một nụ cười tươi. Khi Tỉnh Ngôn bị nhìn đến mất tự nhiên thì nghe tiểu ác ma đó dương dương đắc ý nói:

"Mấy ngày nay còn cho rằng 'Đường chủ ca ca' của chúng ta thật là đại quân tử không gần nữ sắc. Ai ngờ, thì ra cũng là dạng thấy sắc khởi ý".

"Vậy ta gọi ngươi là tiểu tặc háo sắc vốn chẳng sai!"

Ma cương cung chủ trước sau bảo thủ ý kiến, sau mấy ngày bị đè nén, cuối cùng cũng vãn hồi cục thế, trên mặt cười hết sức vui sướng.

Thấy nàng như thế, Trương đường chủ vốn hổ thẹn vạn phần lại có chút dở khóc dở cười, định thần suy nghĩ, nhớ hôm nay chính là ngày đem ma nữ đi đổi lấy Linh Y, Tuyết Nghi về, không thể để có sai sót gì. Nghĩ đến điểm này, Tỉnh Ngôn cũng chẳng hơi đâu mà đấu khẩu với Oánh Hoặc, áp chế huyết khí, định tâm tĩnh thần, ôm quyền cung cung kính kính bái một bái với vị ma nữ trước mặt.

Thấy y đột nhiên đổi tính, thái độ cung kính, Oánh Hoặc liền hồ đồ loạn lên.

"Chẳng lẽ lại muốn trêu chọc ta?"

Đang đầy lòng cảnh giới thì thấy thiếu niên đứng thẳng lên, nét mặt ôn nhu, dùng ngữ khí hòa hoãn chưa từng có nói với nàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!