Chương 220: (Vô Đề)

TIÊN LỘ YÊN TRẦN

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

-----o0o-----

Ăn xong cá diếc do Tỉnh Ngôn chế biến, thủy chướng mà Oánh Hoặc trúng phải đã hoàn toàn tiêu giải.

Được ăn món quý bổ dưỡng, lại ngủ một giấc ngon lành, đến sáng hôm sau Oánh Hoặc phát giác những mệt mỏi do bệnh tật hôm qua đã như biến mất. Đợi Quỳnh Dung mang chậu nước vào giúp nàng rửa mặt, Oánh Hoặc soi mặt vào chậu nước, nhận thấy những đốm đỏ hôm qua đã hoàn toàn lặn đi.

"Thì ra tên đó quả thật có chút bản lĩnh bàng môn tả đạo".

Được lợi cho bản thân, Oánh Hoặc không khỏi có đánh giá đề cao tên ác đồ đó.

Lần đầu tiên trong đời mắc bệnh, ma nữ điêu ngoa lúc này mới biết, tư vị hôn mê trầm trầm quả thật không dễ chịu. Khi khí sảng thần thanh, lại nhớ đến tình cảnh thiếu niên chuyên tâm ngồi câu cá đêm qua, không biết sao, ma nữ luôn coi trời bằng vung lại sinh cảm kích trong lòng.

Chỉ là, khi Oánh Hoặc khó nhọc hơi cúi mình, định chân thành cảm tạ thì bị Tỉnh Ngôn yêu cầu đứng lên, bảo nàng từ dưới gốc cây cổ thụ đi đến trước vách nhà, sau đó quay lại, cứ tới lui như thế mấy lần.

Tuy chẳng hiểu để làm gì nhưng hiện tại nàng đang cảm kích trong lòng, vẫn y theo lời Tỉnh Ngôn mà đi. Khi Tỉnh Ngôn kêu nàng đứng lại, tiểu ma nữ nhẹ nhàng xoay một vòng, mái tóc dài hoa mỹ đón gió xòe rộng, sau đó nhẹ nhàng xõa xuống, biểu hiện điềm tĩnh đứng trước mặt Tỉnh Ngôn.

"Hừ, làn này chắc phải tán thưởng dung mạo xinh đẹp của ta chứ?"

Ma nữ tôn quý đêm qua trước khi đi ngủ bị thiếu niên nói xỏ, đến giờ vẫn còn canh cánh trong lòng, hiện tại mắt thành Tỉnh Ngôn đang chăm chăm nhìn mình, trong lòng không khỏi có chút kỳ vọng.

Kiên nhẫn đợi một lúc mới nghe Tỉnh Ngôn lên tiếng: "À, không tệ!"

"Vậy sao?" Oánh Hoặc nghe nói, vừa thẹn vừa vui.

"Đúng thế! Trả về nguyên dạng, ngày mai lão già Hung Lê cũng không ăn gian được!""!!"

Bốn ngày ở trong nhà cỏ giữa đầm lầy đã trôi qua, Tỉnh Ngôn vẫn bôi thảo dược thêm mấy lần lên mặt Oánh Hoặc để da mặt nàng hoàn toàn trở lại vẻ mịn màng ban đầu. Lúc bôi thuốc cũng không biết ma nữ đó có chủ ý gì, không những không nổi đóa, còn nhắm hờ mắt, mi mắt rung rung, yên lặng để cho Tỉnh Ngôn làm.

Thấy nàng đột nhiên biến thành ngoan ngoãn, Tỉnh Ngôn bất giác có chút kinh nghi bất định, trong lúc hành động hết sức cẩn thận, thầm vận pháp lực, đề phòng nàng đột nhiên làm loạn. May sao, cả ngày trôi qua, giữa hai người vẫn bình yên vô sự.

Ngày nơi đầm lầy nam hoang dường như qua rất nhanh. Mới rửa đi làn thuốc lần thứ tư trên mặt Oánh Hoặc thì mặt trời đã sắp lặn, chỉ còn một vùng tịch dương đỏ ối ở chân trời phía trước. Lúc này những đám mây trắng ở phía xa cũng bị nhuộm đỏ, lơ lửng trôi nổi trên đầm cỏ bao la.

Khi hoàng hôn nhuộm đỏ gần cả nửa bầu trời, tiểu Quỳnh Dung ngây thơ kêu Oánh Hoặc ra xem lửa đốt mây, chỉ chỉ trỏ trỏ, liên tưởng hình dạng của những đám mây trên trời với những con vật mà nó biết. Oánh Hoặc bất tri bất giác cũng bị nó hấp dẫn, cùng nó thảo luận xem đám mây đó rốt cuộc là giống con gì nhất.

Thời gian vui vẻ đó chẳng kéo dài, khi khối mây thứ năm đạt được sự thống nhất về hình dạng của hai thiếu nữ thì sắc trời đã mù mờ. Trong thoáng chốc, bầu trời trên đầu đã chuyển sắc đen, sau đó trăng cùng sao buông thả ánh sáng của chúng ra khắp khung trời.

Khi hoàng hôn tan đi, vầng trăng non nhú lên ở phía đông, vô số vì sao cùng nhấp nháy trên bầu trời thì ma cung công chúa thống lĩnh vạn ma ở ma cương, trong lòng bỗng có chút thất lạc. Thiếu nữ ngắm mây trôi lần đầu phát hiện, vân thải mà mình hay bay trong đó, khi đứng dưới đất ngắm, lại trở nên đẹp như thế.

Thấy Oánh Hoặc ngóng mắt về phía chân trời phát ngốc, thiếu niên đang chuẩn bị nấu cơm tối vội đi qua, thi xuất Thái hoa thanh lực kiểm tra khắp người nàng thì thấy cả người nàng vẫn yếu ớt, không thể đào tẩu.

Gấp gáp kiểm tra xong, Tỉnh Ngôn định lên tiếng cảnh cáo một phen. Đúng lúc đó y bỗng thấy tiểu ma nữ điêu ngoa không hề xuất ngôn châm chính, ngược lại còn nhoẻn miệng cười với y trong bóng chiều nhập nhoạng.

"Sao lại cổ quái như thế?"

Thấy nàng bất chợt rất ngoan, Tỉnh Ngôn sinh nghi không dám kêu nàng đi giúp lặt vặt nữa, chỉ thi pháp để thân thể nàng yếu ớt tựa vào gốc dong.

Đợi sau khi dùng cơm, trăng cũng đã lên giữa trời, lúc này tuy đã đêm nhưng trong đầm lầy vẫn rất ít gió, trong phòng hơi nóng bức. Thế là Tỉnh Ngôn cùng Quỳnh Dung cùng bay lên cây dong mà Oánh Hoặc đang tựa người để hóng mát. So với đêm hôm qua con tin làm ồn ào, đêm nay đã an tĩnh hơn rất nhiều, vô luận là âm thanh do chim đêm hay là côn trùng phát ra cũng đều biến thành hết sức êm ái.

Đưa mắt nhìn lên dạ không, mây trôi như nước chảy, vầng trăng bạc như một chiếc thuyền nhỏ đang lắc lư trên dòng sông mây.

Trải qua cả ngày ồn ào mệt mỏi, ngồi ngắm trăng sáng trong đêm yên tĩnh, cảm giác chẳng khác nào đang ở chốn thần tiên.

Lúc này, Quỳnh Dung ngồi bên cạnh Tỉnh Ngôn, vạt váy trắng đu đưa theo chân, đôi mắt đen bóng của nó loáng thoáng xuất hiện thần thái vàng nhạt kì dị, Tỉnh Ngôn vô tình phát hiện, nghĩ thầm:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!