Chương 218: (Vô Đề)

TIÊN LỘ YÊN TRẦN

Nguyên tác: Quản Bình Triều.

Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam

-----o0o-----

Tỉnh Ngôn nghe động nhìn qua, Tứ Hải đường chủ mục lực cực tốt, vừa nhìn đã thấy hai vật tròn mềm trắng ngần khẽ phập phồng. Tức thì, y chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, đầu choáng mắt hoa.

Vào lúc y phát ngốc như tượng, ma nữ ở góc nhà lại xấu hổ nhìn sang bên cầu khẩn:

"Quỳnh Dung tiểu muội, đến giúp tỷ chỉnh đốn y phục với!"

Thì ra từ khi Oánh Hoặc bị Tỉnh Ngôn bất ngờ bắt khỏi Hỏa li cung, y phục trên người nàng đã vận rất nhếch nhác. Hai ngày nay, nàng lại bị Tỉnh Ngôn ôm tới ôm lui, y phục giản đơn trên người thực khó mà chỉnh tề được. Vừa rồi bị Tỉnh Ngôn mang từ ngoài vào nhà, mảnh áo trước ngực đã bị bung ra khiến nàng cảm giác một trận lạnh giá lùa vào ngực. Phát hiện tình cảnh đó, ma nữ vốn không sợ trời không sợ đất tức thì thẹn đỏ cả mặt, trong lòng như có trùng bò, cả người không tự tại, nghi thần nghi quỷ, không biết liệu có phải thiếu niên cố tình làm vậy không. Đang lẩm bẩm một mình thì bị thiếu niên nhìn qua, thế là khí tức trong lòng dâng lên, bất quá phải nhẫn nhịn lên tiếng cầu khẩn tiểu Quỳnh Dung.

Nghe nàng yêu cầu Quỳnh Dung, Tứ hải đường chủ đỏ mặt tía tai mới giật mình tỉnh hồn. Cố gắng dời mắt đi chỗ khác, đưa tay giữ vị tiểu muội muội tốt bụng đang vui vẻ chạy sang muốn giúp ma nữ lại.

"Úy?"

Bị ca ca kéo ra sau lưng, Quỳnh Dung vô cùng khó hiểu. Bất quá cũng như thường ngày, nó không hề hỏi vì sao, cứ ngoan ngoãn trốn sau lưng Tỉnh Ngôn. Giống như Quỳnh Dung, Oánh Hoặc thấy cử động của Tỉnh Ngôn, cũng mê hoặc chẳng hiểu.

Trong mục quanh nghi hoặc của hai nữ hài nhân, hai tay Tỉnh Ngôn từ từ huy động, trong không trung liền xuất hiện hai đạo kình khí vô hình như hai đạo du long, uyển chuyển uốn khúc bay về phía Oánh Hoặc.

Khi đến gần Oánh Hoặc, hai đạo kình khí vô hình giống như có một bàn tay vô hình ẩn bên trong, chầm chậm chỉnh sửa lại từng chỗ y phục cho Oánh Hoặc. Hiển nhiên, chuyện này yêu cầu phải hết sức tinh tế, tuy pháp thuật của Thượng thanh đường chủ cao cường, nhưng xong chuyện cũng hao phí rất nhiều sức.

Đợi khi đại công cáo thành, Oánh Hoặc chỉnh tề y phục, Tỉnh Ngôn mới cảm giác trên trán đầy mồ hôi. Thấy y tổn hao công lực như thế, Oánh Hoặc càng thêm khó hiểu. Kì quái suy nghĩ:

"Úy? Sao lúc này lại biến thành chính nhân quân tử? Sao không qua đây lợi dụng?"

Còn Quỳnh Dung thì trong lòng bỗng nhiên đại ngộ:

"Biết rồi! Thì ra ca ca muốn biểu diễn pháp thuật cho ta xem!"

Tức thì, nó liền nghiêm túc nhớ lại từng cử động của ca ca vừa rồi.

Chỉ là, cả hai đều đoán sai. Oánh Hoặc không hề biết, Tỉnh Ngôn cũng không phải là người câu nệ tiểu tiết, chỉ là vừa rồi trong đầu y suy nghĩ, tiểu ma đầu này quỷ kế đa đoan, áo lót bị hở ra không chừng là cô ta thi pháp mở ra. Nếu như thế, Quỳnh Dung mà qua sẽ bị trúng kế, tiểu ma nữ đó bắt được Quỳnh Dung thì thế nào cũng yêu cầu giải khai bùa chú cho cô ta. Đến lúc đó, cho dù sự việc diễn tiến thế nào thì cũng sẽ rất nhức đầu.

Một trường náo loạn nho nhỏ cuối cùng cũng qua, trong căn nhà cỏ lại khôi phục sự yên tĩnh tạm thời. Trong không khí tĩnh lặng hiếm có đó, Quỳnh Dung đột nhiên lên tiếng ngâm tụng văn bài.

Tiểu Quỳnh Dung trong lúc rỗi rãnh này thì bỗng nhiên nhớ lại hai vật tròn mềm mại của ma nữ tỷ tỷ khi nãy. Nhìn vật sinh tình, Quỳnh Dung lại nhớ đến chuyện rình rộm người khác tắm ở bờ hồ ma châu, hình như lúc đó cảm xúc nó dâng trào, có làm một đoạn cú. Hiện tại nhớ lại, đoạn cú đó không dễ dàng gì sáng tác được, thế là nhân xúc cảnh sinh tình, Quỳnh Dung tự nhiên đem đoạn cú đó ra ngâm tụng ôn lại.

Còn ca ca của nó ở bên, nghe tiếng ngâm tụng nho nhỏ của nó, tự nhiên nhớ lại phong cảnh bên hồ hôm đó.

"Nha đầu này!"

Đang nghĩ cách để Quỳnh Dung quên đi đoạn cú đó, Tỉnh Ngôn lại phát hiện tiểu muội muội của y đang hướng về phía tiểu ma nữ mà ngâm. Thấy tình hình đó, y bất giác động tâm, xoay người hỏi Oánh Hoặc:

"Này, người tắm trong hồ đêm đó có phải là cô không?"

Nghe y hỏi, ma nữ đang nhàn đến phát chán lập tức đáp:

"Đúng à, đúng à, đó là bổn cung!"

Nhịn đã lâu, Oánh Hoặc từ trước đến giờ chưa bao giờ cảm thấy nói chuyện lại thích như thế, vừa thấy thiếu niên mở miệng thì đã tranh nói:

"Hừ hừ, nếu không phải đêm đó đồ háo sắc nhà ngươi lén xem bổn cung tắm, ta vẫn không biết ngươi và tiểu long đã trà trộn lên Lê linh đảo của ma tộc ta".

Tiếp đó, nàng đem sự tình đêm đó dương dương đắc ý kể ra, còn thuận miệng thêm mấy câu oán trách Thiên ma trưởng lão, dám ám trợ bọn Tỉnh Ngôn lấy long mã. Một phen liếng thoáng của nàng đã kể lại sự tình rất rõ, cả Quỳnh Dung cũng lập tức minh bạch tiền nhân hậu quả của chuyện này. Chỉ là, sự thật câu chuyện đối với Tỉnh Ngôn mà nói, lại giống như đất bằng dậy sấm, tức thì bị chấn động phát ngẩn tại chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!