TIÊN LỘ YÊN TRẦN
Nguyên tác: Quản Bình Triều.
Dịch thuật: Văn Đàn Việt Nam
-----o0o-----
Nước mắt nhỏ xuống mặt nước lấp lánh tinh quang, cảnh vật trước mặt chẳng hề khiến tiểu ma nữ cảm động.
Từ chiều tối đến giờ, Oánh Hoặc vẫn ôm một bụng khí tức. Hiện tại thấy Tỉnh Ngôn và Quỳnh Dung buồn bã, Oánh Hoặc chỉ là hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị xuất ngôn châm chọc. Chỉ bất quá khi nàng ta vừa mở miệng, còn chưa kịp thốt ra câu nào thì Tỉnh Ngôn đột nhiên xuất thủ, đầu cũng không quay lại chỉ vung tay lên, nửa trái dưa dại rời tay vừa vặn bay vào miệng Oánh Hoặc, bịt kín miệng nàng ta, khiến toàn bộ lời châm chích đều quay ngược vào bụng.
Nửa trái dưa dại Tỉnh Ngôn ném qua không nhỏ chút nào, tiểu ma chủ phải mất một lúc khổ sở sai nuốt mới ăn xong. Đợi khi Oánh Hoặc có thể lên tiếng thì Tỉnh Ngôn đã an ủi Quỳnh Dung xong, hai người lại im lìm ngồi ăn dưa.
Thấy tình cảnh như thế, Oánh Hoặc càng cảm thấy bực dọc. Điều duy nhất an ủi nàng ta đó là mắng chửi cả ngày đau họng, ăn được nửa trái dưa mát thật là dễ chịu. Chỉ là, lặng im một lúc, Oánh Hoặc bỗng nhớ đến nửa trái dưa khi nãy, bề mặt nhất định đã dính không ít nước miếng của thiếu niên. Trong sát na, tiểu ma chủ phát ghê, không biết nên ói ra hay không.
Đang lúc do dự thì thiếu niên dường như có mắt ở sau lưng bước qua, đưa tay phất ngang mặt nàng, sau đó Oánh Hoặc cảm giác một trận thiên toàn địa chuyển, dựa vào gốc cây chìm vào giấc ngủ...
Đêm ở đầm lầy cũng chẳng có gì lạ. Lại nói đến Linh Y, Tuyết Nghi bị giam ở ma châu. Lúc đầu bị bắt, cả hai đều bị nhốt trong khung lửa nóng bức, hết sức khó chịu, ngoài ra Linh Y còn có một mối lo lắng lớn hơn nhiều. Lần này không cẩn thận để rơi vào tay Oánh Hoặc, tự nhiên khó mà tránh khỏi bị nó hành hạ châm biếm, điều này đối với Tứ độc công chúa kiêu ngạo thì khó mà chịu nổi.
Chỉ bất quá lo lắng đó không biến thành hiện thực. Mãi đến đêm nay, tiểu ma nữ hung dữ đó vẫn chưa thấy xuất hiện, chỉ có mấy tên ma linh đưa bọn họ vào hai gian tịnh xá giam giữ. Khiến Linh Y kì quái đó là, không chỉ đem bọn họ vào gian tịnh xá mát mẻ mà đám ma nhân hung ác đó còn đưa hoa đưa chim vào trang trí, sắp xếp để bọn họ giải sầu.
Thấy bọn chúng trước hung dữ sau cung kính, Linh Y, Tuyết Nghi đều mê hoặc không hiểu, chẳng biết đám ma nhân giảo hoạt này có chủ ý gì.
"Không phải là sợ uy danh của Tứ độc long tộc chứ?"
... Có lẽ không phải vậy".
Suy xét tiền nhân hậu quả giữa hai bên, Linh Y cảm thấy đám người ma giới lớn gan đó, không hề giống bọn đầu voi đuôi chuột chút nào.
Lúc nghi hoặc, Linh Y vẫn không quên thầm hy vọng Tỉnh Ngôn có thể dẫn Quỳnh Dung chạy càng xa càng tốt, ngàn vạn chớ hồ đồ muốn quay lại cứu nàng. Dưới tình thế này, Tỉnh Ngôn dù có quay lại cũng chẳng thể làm gì được. Dù sao, nàng cũng là công chúa của Tứ độc long tộc, ma tộc nhất thời cũng không dám mạo phạm gì nàng, nếu không đêm nay bọn chúng cũng chẳng tôn trọng thế này. Còn về an nguy của bản thân, tự nhiên sẽ có long binh long tướng của bổn tộc đến lo.
Nghĩ thông suốt sự việc, lo lắng của Linh Y lúc này chỉ là sợ Tỉnh Ngôn không nghĩ được như thế, liều mạng quay lại rồi đâm đầu vào lưới.
"Tỉnh Ngôn tuy có lúc ngu ngốc, nhưng chắc không quá ngu như thế?"
Long nữ hiện bị cầm tù, chỉ có thể an ủi bản thân thế thôi.
Không giống như Linh Y suy nghĩ nhiều chuyện, vị mai hoa tiên linh cách một bức vách vẫn u nhàn điềm tĩnh như thường. Trong mắt Tuyết Nghi, phảng phất như sinh tử, an nguy chẳng hề tồn tại. Trong đầu nàng vẫn luôn cho rằng bản thân chỉ là một tì nữ của đường chủ, vô luận bình thường y đối xử với nàng tốt thế nào, nhưng đến thời khắc này, phương pháp thích ứng nhất của đường chủ là tiếp tục cùng Quỳnh Dung đi thực hiện nhiệm vụ của sư môn.
Còn sinh tử của nàng, tự nhiên không đáng để đường chủ phải phí sức, còn về vị long tộc công chúa ở đây, sau này thế nào cũng có người của long tộc đến cứu ra thôi.
Nếu như có chút lo lắng, chính là Tuyết Nghi đang lo sau này không có ai giúp tiểu muội muội ăn mặc, giặt dũ mà thôi.
Hai cô gái cứ trầm mặc bất động, gió lùa vào tịnh xá thổi bóng nến lắc lư trên tường, đêm nơi tù địa ma châu vô cùng yên tĩnh.
Sáng hôm sau, tại đầm lầy nơi Tỉnh Ngôn trú chân, tiểu ma nữ thức giấc phát hiện bản thân vẫn còn dựa vào gốc cây. Không ngờ thiếu niên chỉ tùy tiện phất tay lại khiến nàng ngủ lâu như thế, lúc này mặt trời đã lên cao rồi.
Thấy bản thân lại bị thiếu niên làm hôn mê, Oánh Hoặc rất phẫn nộ, lập tức muốn tìm thiếu niên tính toán. Chỉ bất quá đưa mắt nhìn xung quanh, lại chẳng phát hiện tung tích của kẻ đáng ghét đó đâu. Hiện tại trước gian nhà vô cùng u tĩnh, tiếng chim chóc ríu rít khắp nơi, chỉ có tiểu cô nương gọi là Quỳnh Dung đang một mình chơi đùa.
Khi Oánh Hoặc đã hoàn toàn tỉnh táo, Quỳnh Dung đang đuổi theo mấy con ong ruồi, bọn ong vo ve bay vào trong các lỗ nhỏ trên tường nhà. Thấy bọn chúng trốn mất dạng, tiểu nữ oan không cam tâm lập tức áp sát tường, chuyên tâm tìm kiếm sào huyệt của bọn chúng.
Thấy nó đang ham chơi, Oánh Hoặc lắng tai nghe ngóng một lúc, xác định xung quanh chẳng còn ai, trong lòng liền có chút nghi hoặc:
"Kì quái, tên ác tặc đó không thấy đâu, không sợ ta chạy sao?"
Đang suy nghĩ thì thấy tiểu nữ oa chuyên tâm bắt ong ở không xa, đột nhiên quay đầu nói:
"Chớ mong chạy... ở đây còn có Quỳnh Dung ta à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!