Chương 4: Giáng Đầu Thuật (4)

Edit: Qiezi

"Tránh đường, cảnh sát đây."

Dây cảnh báo nhanh chóng được giăng ra, cách ly hiện trường vụ án và những người không liên quan, trong đó có một viên cảnh sát dáng người dong dỏng cao, ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua đám sinh viên: "Có ai động tới thi thể không?"

"Không có."

"Không có."

"Ai dám động chứ, nhỡ đâu để lại dấu vân tay rồi nói rằng chúng tôi giết người thì sao? Chú cảnh sát, tụi cháu có xem phim, đồng nghiệp khoa giám định của chú có tới không? Cháu muốn xem lấy bằng chứng như thế nào, đẹp trai ghê, còn pháp y, pháp y có tới không?"

Người đàn ông liếc mắt nhìn sinh viên đang nói chuyện: "Bạn học, cậu đi nhầm phim trường rồi, thứ cậu đang diễn là phim HongKong, phiền phức phía trước là trái hay phải thì phải xem tình huống. Cậu về ký túc xá mở máy vi tính lên, muốn xem ai thu thập bằng chứng thì xem." Hắn lại quay qua nói kháy với một cảnh sát trẻ tuổi: "Đúng là buồn cười."

Hoa Tú Tú đến gần Tạ Miên, nhỏ giọng hỏi: "Theo cậu, Bao Hạo Văn tự sát hả?"

Tạ Miên: "Không biết, có phải hay không thì cảnh sát sẽ điều tra, chuyện này không thuộc phạm vi quan tâm của chúng ta, đoán mò không thể thay cho chứng cứ."

"Ừ."

Dây cảnh báo được giăng lên, hiện trường phải được phong tỏa, lúc cảnh sát phá án không cho phép những người không phận sự ở bên cạnh quan sát.

Tạ Miên chuẩn bị theo mọi người rời đi, đột nhiên bị Triệu Bân kéo lại: "Người anh em, che cho tao chút đi."

"Hả?" Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy trong đoàn người đang tản ra có một nữ sinh tên Lạc Di, là bạn thuở bé của Triệu Bân, cũng là mối tình đầu của hắn, chẳng qua không biết tại sao chia tay rồi.

Hắn ở lỳ trong ký túc xá vờ chết mấy ngày, sau đó… Không có sau đó, tình huống cụ thể là gì thì Tạ Miên không biết, Triệu Bân không nói, cậu không phải là người lắm mồm nên không hỏi.

Lạc Di không bước lên, thoáng mỉm cười lúng túng, Tạ Miên cũng coi như bạn bè với cô, Triệu Bân đứng sau lưng cũng chỉ có thể lúng túng mỉm cười hỏi thăm.

"Được rồi, ra đi." Tạ Miên rút cổ tay bị hắn bóp đỏ, liếc mắt nhìn Lạc Di đã đi xa rồi nói: "Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, không giống bạn cũng không giống kẻ thù, mày trốn cô ấy là có ý gì?"

"Mày không hiểu đâu." Triệu Bân phủi phủi tay áo, dáng vẻ bí hiểm: "Chuyện giữa tao và Lạc Di không thể nói rõ trong vài ba câu, dù sao cũng không như mày nghĩ, tao không phải tra nam."

Tạ Miên dời mắt, suy tư: "Mày nói mày là tra nữ tao cũng không tin."

Hoa Tú Tú: "Tạ Miên, miệng của cậu quá độc."

Triệu Bân ho khan một tiếng: "Được rồi, nếu Bao Hạo Văn bị hạ Giáng Đầu, hắn đã chết, có lẽ sẽ không oán hận mà quanh quẩn trong trường nhỉ?"

"Không biết."

Hắn sợ hãi ngẩng đầu nhìn phía trước, cố sức xoa tay tới gần Tạ Miên: "Thật đáng sợ, Tạ Miên mày nói xem, phải làm sao đây?"

"Không biết."

Triệu Bân: "Sao mày cứ nói không biết mãi thế? Nghĩ biện pháp đi, tao từng đắc tội Bao Hạo Văn, nhỡ đâu hồn ma của hắn tới tìm tao, tao phải làm sao?!"

Tạ Miên hỏi ngược lại: "Tao không phải thần, tao có thể làm gì được chứ?"

"À, tao suýt quên, mày không chỉ là người thường mà còn là một người thường rất sợ ma."

***

Triệu Bân sợ gặp Lạc Di nên sống chết không chịu đến căn tin dùng cơm, muốn Tạ Miên đóng gói mang về cho hắn, còn hắn thì cấp tốc chạy về phòng chơi game.

Tạ Miên mang cơm về, vừa vào đã thấy nữ quỷ ban ngày trèo lên người Bao Hạo Văn giết chết hắn, bây giờ đang nhe răng trợn mắt bò từ cửa sổ vào phòng.

Cạch!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!