Dung Nhược gặp Hoàng đế, Hoàng đế chỉ nói: "Khanh tới viết thay trẫm chỉ dụ truyền cho Thượng Chi Tín!"
Hắn đáp: "Tuân mệnh!" Thấy trên bàn đều là bút mực đỏ chu sa, hắn không dám dùng nên nhờ Lỳ Đức Toàn đem bút lông lên.
Hoàng đế đứng dậy, đi thong thả trong vài bước trong lều rồi trầm ngâm nói:
"Chuẩn tấu hôm trước, lệnh Vương Quốc Đống nhanh chóng tới Nghi Chương.
Ngày nay chiến sự Quảng Tây căng thẳng, Thượng phiên nên dựa vào địa lợi mà tuyển chọn vạn binh gấp rút tiếp việc Quảng Tây. Ngoài ra, lĩnh hai
mươi vạn lạng bạc trắng quân hưởng, hóa giải tình trạng khẩn cấp trước
mắt cho triều đình."
Dung Nhược theo ý Hoàng đế, viết lại theo
ngôn ngữ chỉ dụ xong lại trình cho Hoàng đế xem. Hoàng đế đọc xong thấy
từ ngữ hắn viết đều ổn thỏa liền gật đầu rồi nói: "Thay trẫm viết tấu
thỉnh an Thái hoàng thái hậu, đừng nhắc đến chuyện cánh tay của trẫm."
Dung Nhược suy nghĩ một lát rồi chăm chú viết. Tuy Hoàng đế đi săn bên ngoài nhưng những chuyện trong triều cũng đã có mấy chục tấu sớ mỗi ngày. Tay Hoàng đế bị thương, Dung Nhược viết hộ, cả hai bận đến hơn hai canh
giờ.
Phúc Toàn đến thỉnh an Hoàng đế. Biết Hoàng đế gọi Nạp Lan
tới viết thay nên cũng không dám làm phiền. Hắn đợi Nạp Lan rời khỏi lều rồi mới thỉnh an. Hoàng đế thấy Phúc Toàn liền nhớ đến một chuyện, hỏi: "Trẫm bảo khanh để ý đến chuyện của Dung Nhược, khanh đã làm xong xuôi
chưa?"
Phúc Toàn ngẫm nghĩ rồi trả lời: "Hoàng thượng nói tới chuyện gì ạ?"
Hoàng đế cười, nói: "Xem trí nhớ của khanh kìa, "Bồng sơn không xa", chẳng lẽ khanh lại quên rồi?"
Phúc Toàn thấy không đáp qua loa được nữa, đành trả lời: "Da mặt Dung Nhược
mỏng, lại còn bảo triều ta chưa từng có tiền lệ, xin nô tài thay hắn
trình lời từ chối lên Hoàng thượng."
Hoàng đế không nghĩ ngợi
nhiều, nhớ lại tiếng tiêu tối nọ, vẻ mặt Nạp Lan lúc đó không kìm nén
được tình cảm, hình như đang nhớ về quá khứ. Thật ra ý chỉ muốn tác
thành cho chuyện tình đẹp này, bèn hỏi: "Dung Nhược tài hoa hơn người,
trẫm phá lệ thì có sao? Khanh báo danh tính cung nữ kia cho Nội vụ phủ,
rồi chọn ngày để phụ thân nàng đến đến cho Dung Nhược hãnh diện đưa vào
cửa, vậy mới được."
Phúc Toàn thấy Hoàng đế nói vậy thì "vâng" một tiếng, lại vái một cái. "Thần thay Dung Nhược tạ ơn ân điển của Hoàng thượng!"
Hoàng đế chỉ khẽ cười: "Khanh bảo Dung Nhược cảm ơn người làm mối là khanh ấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!