Ngọc đuốc soi sáng như ban ngày, sắc mặt Hoàng đế vẫn vô cùng bình tĩnh, lên tiếng vẻ mệt mỏi: "Không sao… Hình như tay phải bị trầy da thôi."
Phúc Toàn lo
lắng đến mức túa mồ hôi, hắn tiến đến, giúp Hoàng đế xắn ống tay áo. Thị vệ lập tức giơ cao ngọn đuốc. Bên ngoài có vết trầy da không lớn, khủy
tay đã thâm xanh và dần sưng tấy. Tuy Hoàng đế không hề kêu đau nhưng
Phúc Toàn nhìn vết thương có vẻ không nhẹ, trong lòng vừa lo lắng vừa sợ hãi: "Nô tài đáng chết! Nô tài hộ giá không chu đáo, xin Hoàng thượng
trách tội!"
Hoàng đế gượng cười. "Sao giờ lại sợ hãi thế này? Sư hăng hái lúc xúi trẫm chạy đi đâu rồi?"
Phúc Toàn thấy Hoàng đế vẫn cố trêu hắn liền hiểu người sợ hắn lo lắng. Tâm
trạng hắn lại ngày càng xấu đi. Nạp Lan đã giữ chặt ngự mã, con ngựa vẫn hí vang thảm thiết. Hắn cầm ngọn đuốc soi kĩ mới thấy máu tươi chảy
không ngừng chỗ móng ngựa, thì ra nó bị kẹp bởi cái bẫy của thợ săn,
thảo nào mà đang yên đang lành con ngựa bỗng dưng phát điên.
Phúc Toàn quát tổng quản ngự tiền thị vệ: "Mấy cái đầu của các ngươi có gánh nổi không? Đã bảo các ngươi dọn dẹp kĩ chỗ này rồi, sao cái bẫy như thế ở đây? Lại còn ghìm trúng cả ngự mã, suýt nữa xãy ra tai họa lớn. Các
ngươi làm việc kiểu gì vậy?"
Mấy ngự tiền thị vệ này đều là cận
vệ của Hoàng đế, tuy thân phận hắn là thân vương nhưng cũng không tiện
chửi mắng quá đáng, huống hồ tổng quản thị vệ nhìn thấy tai họa vừa rồi
thì đã sợ đến mức mất hết hồn vía. Phúc Toàn cũng không nói nhiều nữa,
hắn đỡ Hoàng đế lên con ngựa của mình, tự tay dắt dây cương, chúng thị
vệ vây quanh hắn, đi về hướng ngự doanh.
Khi về đến ngự doanh,
điều đầu tiên là truyền thầy thuốc Mông Cổ tới khám vết thương. Hoàng đế lo lắng tin tức bị truyền về kinh thành liền nói: "Không được chuyện bé xé ra to, càng không được để hai vị lão nhân gia Thái hoàng thái hậu,
Thái hậu biết chuyện. Nếu không trẫm sẽ hỏi tội các ngươi!"
Phúc Toàn giậm chân tức giận. "Hoàng thượng của thần ơi, lúc này mà người còn lo đến việc giấu giếm nữa?"
Vẫn may là sau khi thầy thuốc người Mông Cổ xem xét kĩ vết thương, thấy
không bị thương đến xương, chỉ cần vài ngày không cử động mạnh là khỏi.
Các bài thuộc trị thương ngoài da của người Mông Cổ rất độc đáo, hữu
hiệu nên Thái y việc đều chuẩn bị sẵn để trị vết thương ngoài da. Lần
này hộ tống cũng chuẩn bị cho trường hợp các vị vương công đại thần đều
lỡ may bị thương nên lúc này có đơn thuốc là pha chế thành thuốc ngay.
Dưới ánh đèn, Phúc Toàn nhìn đơn thuốc cẩn thận rồi gọi người đưa thầy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!