Ngọc Trợ sai người đem áo đi. Sắc trời đã gần tối, mấy canh giờ vừa qua, Lâm Lang chỉ ăn tạm
mấy cái bánh bột, bây giờ xong việc rồi mới cảm thấy đói bụng. Ngọc Trợ
nói: "Giờ chẳng có ai, điểm tâm cũng không có, ta đi bảo bọn họ nấu cho
con chút đồ ăn."
Nàng vội nói: "Không phiền cô cô ạ, dù gì bây
giờ chân con cũng tê cứng cả rồi, muốn đi đi lại lại một lút, tiện qua
nhà bếp xem có sẵn gì ăn không."
Vì là ngự doanh hoàng tại[1] khi đi săn bên ngoài nên quy tắt có phần lơi lỏng, Ngọc Trợ bèn đáp: "vậy
đi, con đến đó ăn cho nóng cũng tốt."
[1] Chỗ ở tạm của Hoàng đế khi xuất cung.
Ai ngờ khi nàng đến nhà bếp thì trời cũng đã tối, trong bếp chỉ còn vài
cái bánh bột. Nàng cầm lấy vài cái đi ra ngoài, ngẩng lên thấy bầu trời
đang tỏa ráng chiều, màu xanh lam của bầu trời trong suốt như thủy tinh. Từng ngôi sao dần xuất hiện. Nàng tham lam ngắm cảnh ráng chiều, chân
men theo con đường đi đến bờ sông. Hoàng hôn bao phủ tứ phía, mặt sóng
lóng lánh. Trong gió đêm đậm mùi hương thanh khiết của cỏ xanh và lá
cây, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống mặt đất như phủ lên bốn bề một lớp
lụa mỏng.
Nàng ăn xong bánh bột rồi đi đến bờ sông, rửa tay. Vừa
vốc nước lên thì không ngờ chiếc dắt đai trện lưng rớt xuống, nháy mắt
đã trôi theo dòng nước. Khăn rất nhẹ nên bị nước cuốn đi mất. Nàng chẳng kịp nghĩ gì nhiều, một chân đã lội xuống nước. Nước sông trong và nông
nhưng chảy rất xiết. Lâm Lang đuổi theo hơn trăm bước, sông uốn khúc,
một chạc cây khô chĩa ngang mặt nước đã giữ lại chiếc khăn của nàng
khiến nó không bị trôi theo sóng nước. Nàng đến nhặt khăn lên, bím tóc
tuột xuống cũng chẳng để ý. Tóc vướng vào chạc cây nọ khiến nàng bận bịu đứng gỡ.
Lúc này mới thấy dưới chân lành lạnh, trơn trơn, tuy
lạnh nhưng lại có cảm giác mới mẻ, thú vị khó nói nên lời. Dòng nước
không ngừng chảy qua chân nàng, vừa mềm mại vừa ngưa ngứa. Nàng bèn ngồi luôn xuống chạc cây khô, vắt khô chiếc khăn rồi phơi lên cây. Bên bờ
sông đều là lau sậy mới nhú. Trăng treo rất thấp nhưng lại sáng rõ,
chiếu vào đám lau sậy đang phát ra tiếng rì rào trong gió. Nàng thấy bím tóc đã bị rối bèn gỡ ra buộc lại. Ánh trăng tuyệt đẹp, trắng như tuyết, mềm mại như khói sương. Nàng nhớ lại bài hát ru ma ma hát lúc mình còn
nhỏ, tay bện tóc, miệng ngâm nga khe khẽ: "Ài ơi ơi à, sói đến rồi, hổ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!