Nàng trầm ngâm một lát, đoạn cầm cây tiêu lên thổi khút Tiểu trùng sơn.
"Xuân đến Trường Môn tươi có cây. Cây mai hoang nhú nụ, hãy chưa đơn. Ấm xanh xanh còn hãm này trà, cho một chén, tĩnh bừng từ trong mơ. Hoa ngã bóng cửa sau. Trăng thanh soi rèm thưa, ráng chiều xinh. Hai năm ba bận phụ
xuân tình. Đương trở lại, tất phải hưởng xuân nay."
Ngọc Trợ
không hiểu nhạc lý, chỉ thấy tiếng tiêu trong trẻo, lành lạnh, nhẹ nhàng nhưng bi thương đến rung động. Nghe trong đêm yên tĩnh, như kể như
khóc, tiếng tiêu vang đi vọng lại, quanh quẩn vương vấn, như đem theo
ánh trăng, tươi đẹp khó nói nên lời. Một khúc tiêu vừa thổi xong, trong
lều vẫn im lặng như cũ.
Một lúc lâu sau, Ngọc Trợ mới cười, nói:
"Ta chẳng nói được là chỗ nào hay, nhưng mà một lúc lâu sau mà vẫn cảm
thấy tiếng tiêu kia cứ như đang vươn vấn bên tai."
Lâm Lang khẽ
cười. "Cô cô quá khen rồi, chẳng qua là con học chơi thôi." Nàng còn
chưa dứt lời thì chợt nghe tiếng thiết hoàng nọ vọng tới từ xa.
"Tiếng thiết hoàng lại thổi lên rồi, như có ý hợp xướng cùng chúng ta vậy." Ngọc Trợ nói.
Lần này thổi khúc Nguyệt xuất. Khúc này thường nghe từ đàn cầm, Lâm Lang
chưa từng nghe ai dùng thiết hoàng thổi. Âm thanh phát ra từ thiết hoàng vốn lanh lảnh, thổi khúc nhạc xưa như khúc này lại đem theo một luồng
gió mới, khiến người ta có càm giác hoàn toàn mới mẻ.
Thế nhưng
trong tiếng thiết hoàng kia như tồn tại sự ngang ngược, hoàn toàn không
có ý tứ than thở, đau buồn như trong lời ca, ngược lại còn có ba phần
thong dong. Thiết hoàng thổi xong khúc Nguyệt xuất thì ngừng lại một lúc lâu, rồi lại bắt đầu thổi từ đầu. Cuối cùng, Lâm Lang không kìm được,
liền thổi tiêu hợp xướng. Một tiêu một thiết hoàng cùng nhau diễn tấu,
vậy mà lại vô cùng ăn ý. Trong một khúc nhạc, tiếng thiết hoàng lanh
lảnh, dứt khoát, tiếng tiêu nhỏ nhẹ, ngân dài. Tuy những người khác
không hiểu, chỉ thấy nghe êm tai, lại đoán xem người thổi thiết hoàng
kia là ai rồi cười đùa trêu nhau. Lúc đang cười đùa ầm ĩ thì một chiếc
mành bất ngờ được vén lên, theo đó là mấy người vây quanh cùng một người cùng bước vào.
Những người trong lều đồng loạt nhìn người vừa
tới. Người đi đầu có phong thái hiên ngang, khoảng hai mươi sáu, hai
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!