Chương 47: Ngoại truyện: Những mảnh vỡ

Biết tin vui

Đầu hạ, thời tiết đã nóng bức. Hoa lựu đã nở rộ, đang có dấu hiệu úa tàn.

Nơi cánh hoa có một phần chuyển sang màu nâu. Ban đầu hoa có màu đỏ rực

như lửa, một điểm đen này trông giống tro tàn sau khi bị cháy rụi, vô

tình lẫn giữa sắc xanh của lá cây nên vô cùng nổi bật. Lý Đức Toàn đã

khó chịu từ trước, hắn gọi tên thái giám chuyên quản về hoa – Lỗ Phụng

Niên, chỉ vào đám hoa lựu kia rồi mắng: "Ngươi nhìn đi, ngươi mở to mắt

ra mà nhìn xem đấy là gì? Hoa cháy khét cả rồi còn không biết mà dọn đi? Cả ngày các ngươi ăn gạo trắng, sao đến công việc của mình mà cũng

không chăm chút được hả? Lát nữa nếu để Hoàng thượng nhìn thấy thì chẳng còn mặt mũi nào nữa, rồi xem mấy cái đùi chó của các ngươi có phải chịu trọng thương không!"

Hắn là tổng quản thái giám, các thái giám

đứng đầu trong cung không ai không dám vâng lời hắn. Lỗ Phụng Niên bị

mắng thì chỉ biết liền miệng vâng dạ rồi vội vàng dẫn người đi dọn. Lúc

Hoàng đế ngủ trưa dậy thì một hàng chậu hoa lựu ngoài Càn Thanh cung đã

bị chuyển đi từ lâu, thay vào đó là mấy chậu gốm lớn được trang trí bằng tranh phong cảnh, bên trong có những tán lá sen to xòe ra, một màu xanh lục khiến người ta có cảm giác mát mẻ.

Hoàng đế nhìn những phiến lá sen tròn trịa, to nhỏ khác nhau, sắc xanh tươi mát thì không thể ho

dừng lại ngắm nghía. Trong làn nước xanh biếc, lá sen xanh tươi, cá vàng màu sắc rực rỡ bơi qua bơi lại một cách nhàn nhã. Lý Đức Toàn nhìn

Hoàng đế đứng chắp tay ngắm cá, lên tiếng: "Nắng trưa không tốt, nô tài

sẽ sai người mang ô tới che cho Hoàng thượng."

Hoàng đế cũng chẳng ngẩng lên, chỉ nói: "Không cần."

Ánh nắng chiếu vào làn nước, trong thấy đáy, những chú cá đang tung tăng

trong khoảng không, thật giống như Liễu Hà Đông nói: "Như giữa không

trung vô bờ bến, nắng soi tận đáy, bóng đổ đá này. Chợt đứng bất động,

thoắt cái bơi xa, thoăn thoắt qua lại." Đúng lúc Hoàng đế đang thất

thần, chợt nghe tiếng Lý Đức Toàn nói nhỏ: "Nô tài có chuyện muốn bẩm

Hoàng thượng."

Hoàng đế "ừ" một tiếng, vẫn nhìn vào những chú cá đang thoắt ẩn thoắt hiện, thuận miệng nói: "Ngươi nói đi!"

Lý Đức Toàn ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vái một cái, giọng nói vừa nhẹ

vừa nhanh: "Nô tài xin báo tin mừng cho Hoàng thượng. Lưu đại nhân của

Thái y viện vừa bắt mạch cho Vệ chủ nhân, nói là Vệ chủ nhân có tin

vui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!