Chương 46: Nàng đẹp như mơ

Bích Lạc về tới

Trữ Tú cung thì Cẩm Thu đang nhìn tiểu thái giám sắp xếp chậu hoa trong

vườn, thấy Bích Lạc về thì nói: "Chủ nhân vừa hỏi muội đã về chưa đấy."

Do xưa nay Lâm Lang luôn khoan dung, chưa từng vênh mặt hất hàm sai

khiến nên Bích Lạc tưởng nàng có chuyện quan trọng cần sai bảo nàng ta

nên đi vội vào phòng. Lâm Lang đang ngồi trên tràng kỷ đọc sách, thấy

nàng ta đi vào thì đặt cuốn sách xuống, vẻ mặt bình thản như thường lệ,

chỉ hỏi: "Hoàng thượng gọi ngươi đến có dặn dò gì không?"

Bích Lạc cười cười. "Hoàng thượng cũng chỉ hỏi vài câu chuyện phiếm."

Lâm Lang "ừ" một tiếng, từ từ quay mặt đi, nhìn mặt trời đỏ rực lúc hoàng

hôn, cuối cùng nàng đứng dậy, nói: "Ta có thứ này cho ngươi."

Bích Lạc theo nàng đi đến giữa phòng, nhìn nàng cầm chìa khóa mở một chiếc

rương, cầm lấy hai chiếc hộp lớn bằng gỗ đàn, mở từng hộp ra. Trong điện hơi tối, Bích Lạc bỗng thấy trước mặt ngời sáng, đều là ánh sáng của

châu báu. Trong chiếc hộp có vài chiếc vòng tay bằng ngọc lục bảo trơn

nhẵn, màu xanh thẫm như hồ nước sâu, hai viên hồng ngọc to như trứng

chim bồ câu, màu đỏ óng ánh, ngoài ra còn mấy miếng ngọc lục bảo, mấy

chuỗi trân châu Đông Bắc… Trân châu Đông Bắc là trang sức cao quý, từng

hạt từng hạt, dù lớn hay bé đều vô cùng tròn trịa… òn vài thứ đồ trang

sức phỉ thúy vô cùng tinh xảo. Bích Lạc được biết vị chủ nhân này được

Hoàng đế sủng ái, cứ cách mấy ngày Hoàng đế lại ban thưởng nhưng cũng

ngờ lại nhiều đến thế. Lâm Lang khẽ thở dài. "Những thứ này đều do Hoàng thượng ban thưởng. Xưa nay ta không thích mấy thứ này, giữ lại cũng

chẳng để làm gì, ngươi và Cẩm Thu mỗi người cầm một hộp đi. Tuy tính

tình Cẩm Thu tốt không kiềm chế, lại nhẹ dạ. Nếu lúc này để Cẩm Thu nhìn thấy thì không biết sẽ phấn khích đến mức nào. Mấy đồ thường này chưa

từng được ghi lại, nếu để người khác biết thì khó tranh khỏi sinh tai

họa. Trước nay ngưoi luôn thận trọng, hãy giữ thay Cẩm Thu đi. Hai ngày

nữa Cẩm Thu được xuất cung rồi, tới lúc đó hãy đưa cho nàng ta, cũng

không uổng công hai ngươi theo ta một thời gian."

Bích Lạc chỉ bật thốt lên: "Chủ nhân!"

Lâm Lang lại chỉ về phía đáy rương, nói: "Bên dưới đó là mấy bức tranh chữ, cũng là do Hoàng thượng ban thưởng. Có mấy bộ Tống thư cùng mấy bức

tranh chữ của Tiết Tắc, Thái Ung, Triệu Cát, còn có mấy cuộn tranh Thôi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!