Chương 45: Thân này thật khổ

Phúc Toàn đi cùng

Hoàng đế đến Từ Ninh cung. Thái hoàng thái hậu vừa ngủ trưa dậy. Tổ tôn

ba người cùng dùng điểm tâm, lại nói chuyện một hồi thì Phúc Toàn mới

lui xuống. Hoàng đế cũng đứng dậy định cáo từ, Thái hoàng thái hậu chợt

nói: "Con từ từ hãy đi, ta có chuyện cần hỏi."

Hoàng đế thoáng

giật mình, đáp "vâng" một tiếng. Thái hoàng thái hậu ra hiệu, thái giám, cung nữ trong noãn các đều lui xuống, đến Thôi Bang Cát cũng lui ra

ngoài. Tô Mạt Nhĩ đóng cửa lại rồi quay người đi đến đứng sau Thái hoàng thái hậu như trước.

Trong noãn các vốn có một cửa sổ thủy tinh

vừa lớn vừa trong suốt ở hướng nam. Thái hoàng thái hậu ngồi trên tràng

kỷ, ánh sáng chiếu vào, chiếc trâm cài đầu màu xanh và chuỗi châu ngọc

tỏa ánh sáng lấp lánh. Thái hoàng thái hậu nhìn y chằm chằm, ánh mắt ấy

khiến y phải quay mặt đi, được biết vì sao chợt thấy bất an.

Thái hoàng thái hậu hỏi: "Bài giảng chiều hôm nay giảng về sách gì?"

Hoàng đế đáp: "Hôm nay Trương anh giảng Thượng thư."

Thái hoàng thái hậu nói: "Năm tuổi con bắt đầu học tập, trong số các tôn nhi của hoàng tổ mẫu thì con chăm chỉ đọc sách nhất. Sau này sư phó dạy Đại học ở thư phòng, ngày nào con cũng ghi hết bài được sót một chữ, hoàng

tổ mẫu rất vui mừng, ta chọn chính bài này bắt con đọc mỗi ngày, con còn nhớ chứ?"

Hoàng đế thấy ánh mắt đó long lanh nhìn mình chằm chằm, được thể được đáp: "Tôn nhi vẫn nhớ."

Thái hoàng thái hậu cười. "Vậy con đọc cho hoàng tổ mẫu nghe."

Khóe miệng y hơi trễ xuống, rồi y ngẩn lên, chậm rãi đọc: "Người cai trị

quốc gia được thể kp thận trọng, nếu được ắt bị thiên hạ trừng phạt."

Thái hoàng thái hậu hỏi: "Còn nữa?"

"Được lòng dân thì được nước, mất lòng dân thì mất nước." Giọng Hoàng đế bình thản, được chút rung động. "Đây gọi là quốc gia được lợi làm lợi mà lấy nghĩa làm lợi."

Thái hoàng thái hậu gật gật đầu. "Khó cho con

vẫn nhớ… "Người cai trị quốc gia được thể được thận trọng", cách làm

việc của con bây giờ mà truyền ra ngoài thì hoàng tộc sẽ nghĩ thế nào?

Sao con được siết chết luôn Nạp Lan Tính Đức đi? Ta đợi xem con giải

thích với thiên hạ như thế nào!" Giọng điệu của người bỗng trở nên lạnh

lùng "Đường đường là thiên tử Đại Thanh mà lại đi ghen tức với bề tôi,

còn vật nhau nữa. Lúc tám tuổi con đăng cơ, mười chín năm trở lại đây

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!