Cùng lúc này Dụ thân
vương Phúc Toàn cũng tiễn cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu, hắn qua
nghe bài giảng cùng Hoàng đế trước. Từ năm ngoái, khi Hoàng đế mở khoa
Bác học hồng nho, tuyển chọn danh sĩ tài cao nhậm các chức quan chuyên
đọc sách, giảng giải, biên tập, nghiên cứu… thì mỗi ngày đều nghe giảng ở Hoằng Đức điện. Xưa nay Hoàng đế ham học hỏi, bài giảng hôm nay chưa bị ngắt quãng lần nào. Vị hàn lâm giảng Trương Anh mới nhậm chức đang
giảng Thượng thư, ước chừng đã giảng hơn một canh giờ. Hoàng đế vẫn nghe chăm chú, Phúc Toàn vẫn phải nhẫn mại chờ đợi. Đến khi bào giảng kết
thúc, Lý Đức Toàn tiến lên, nói: "Xin Hoàng thượng ra chỉ, bây giờ khởi
giá đến Từ Ninh cung hay là dùng bữa trước?"
Hoàng đế nhìn đồng hồ phương Tây đang đặt trên bàn, nói: "Giờ hoàng tổ mẫu đang nghỉ trưa, chúng ta đừng tới làm phiền người."
Lý Đức Toàn sai người truyền điểm tâm lên. Hoàng đế nhìn vẻ cố gắng lên
tinh thần của Phúc Toàn thì thầm buồn cười, nói: "Ngày nhỏ lúc chúng ta
học thuộc lòng, khanh cũng y như thế này. Bây giờ chẳng tiến bộ được
chút nào."
Phúc Toàn cười, đáp: "Từ trước đến nay, Hoàng thượng ham học không biết mệt mỏi, thần thấy mà chùn bước."
Hoàng đế hứng khởi nói: "Ngày đó trẫm cũng bướng bỉnh, ngày ngày đều mong đến lúc tan học để tới Bố Khố phòng đùa nghịch."
Phúc Toàn đáp: "Tất nhiên Phúc Toàn còn nhớ. Vì Hoàng thượng còn nhỏ nên thắng không nhiều."
Hoàng đế hiểu Phúc Toàn cố ý khích y, mà y cũng đang vui nên cười, nói: "Rõ ràng là khanh thua nhiều."
Phúc Toàn trả lời: "Hoàng thượng thua còn phải cho thần một con dế đầu xanh to mà, sao giờ lại không nhận?"
Hoàng đế nói: "Vốn dĩ là khanh thua, trẫm thấy khanh buồn bã nên mới cho khanh con dế đầu xanh đó."
Phúc Toàn cười, nói: "Lần đấy rõ ràng là thần thắng, Hoàng thượng nhớ nhầm rồi."
Nhắc tới nợ cũ thuở nhỏ, Hoàng đế liền phá lên cười. "Vậy hôm nay chúng ta lại thi, xem ai thắng ai thua."
Phúc Toàn chỉ mong có thế, hắn nói: "Vậy hôm nay thần tiếp tục đấu với Hoàng thượng."
Tâm trạng Hoàng đế rất vui, y thay áo, cùng Phúc Toàn đi tới Bộ Khố phòng.
Lại chợt nhớ ra một chuyện nên y căn dặn Lý Đức Toàn: "Vừa nãy nghe Dung Nhược xin thỉnh an, ngươi đi truyền hắn đến Bố Khố phòng gặp trẫm."
Lý Đức Toàn "vâng" một tiếng, quay đầu lệnh cho tên tiểu thái giám đi, còn mình vẫn ở lại hầu hạ, đi theo sau Hoàng đế không quá xa cũng không quá gần.
Hoàng đế ngày càng hào hứng, thay một chiếc áo mỏng, giày
nhẹ, cùng đi với Phúc Toàn. Hai người lại những chuyện thú vị thời thơ
ấu, cười nói vui vẻ. Đến Bố Khố phòng, tiểu thái giám đi truyền Dung
Nhược đã trở về, hắn thở hổn hển, ghé vào tai Lý Đức Toàn nói mấy câu.
Hoàng đế bất ngờ nhìn thấy. Y vốn nghiêm khắc với người hầu cận, giờ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!