Chương 43: Tiếng giữa vườn hoa

Hoàng đế nghe nàng ta khóc lóc kể lể, nhất thời thấy khó phân biệt thật giả, liền trầm

ngâm không nói gì. Đoan Tần nghẹn ngào nói: "Thần thiếp đáng chết vạn

lần… Bây giờ thần thiếp đã bẩm toàn bộ sự thật rồi, xin Hoàng thượng

minh giám! Bản thân thần thiếp cũng biết mình tội ác tày trời, nhưng

thần thiếp thật sự bị oan. Hơn nữa không bàn đến quần thần, xét về đọa

lý làm người thì sao thần thiếp có thể nguyền rủa Hoàng thượng được?"

Hoàng đế lạnh nhạt đáp: "Tất nhiên trẫm sẽ điều tra rõ ràng. Trẫm muốn xem

xem, cuối cùng thì kẻ dùng thuật yểm bùa để vu oan giá họa là ai."

Xưa nay Hoàng đế làm việc quyết đoán, lập tức sai người truyền tất cả các

cung nữ, thái giám và những người có liên quan tới việc chuyển đồ yểm

bùa vào cung đến, thẩm vấn nghiêm ngặt tại Thận hình ti. Ai ngờ đúng nửa đêm hôm đó, cung nữ tố cáo Tiểu Cát Nhi treo cổ tự vẫn. Sau khi Hoàng

đế bãi triều mới biết tin này, vô cùng tức giận, đúng lúc đó có cung nữ

dâng trà lên, y cầm lấy ly trà, định quăng luôn xuống đất. Sau đó lại từ từ đặt ly trà xuống. Lâm Lang thấy cánh mũi y phập phồng, biết y đang

hết sức phẫn nộ, nàng không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quỳ ở đó, bóp

chân cho Thái hoàng thái hậu.

Vẻ mặt Hoàng đế vẫn bình tĩnh.

"Theo tôn nhi thì có lẽ vì bản thân nàng ta nhát gan nên mới tự vẫn.

Thật đáng thương cho một a đầu mới mười bốn, mười lăm tuổi, còn chưa

từng bị đánh. Chịu không nổi cực hình hoặc là nhất thời nghĩ quẩn nên

mới vậy." Hoàng đế trấn tĩnh lại, duỗi tay cầm ly trà, từ từ uống.

Thái hoàng thái hậu lại nói: "Theo ta thấy, chuyện đã đến nước này, chi bằng tạm bỏ qua đi. Sau một thời gian nữa thì sự thật sẽ tự lộ ra. Còn về

cung nữ kia, dù gì cũng rất đáng thương, vì vậy sẽ không truy cứu đến

người nhà nàng ta nữa là được." Cung nhân tự vẫn trong cung chính là đại nghịch bất đạo, ắt liên lụy cả người thân. Hoàng đế hiểu ý Thái hoàng

thái hậu, cúi người đáp: "vâng". Thái hoàng thái hậu liếc nhìn Lâm Lang

rồi sai bảo: "Đi xem có gì ăn được không, chắc bây giờ Hoàng thượng đói

rồi."

Lâm Lang tuân lệnh lui xuống. Thái hoàng thái hậu thấy nàng đã ra khỏi noãn các thì mới nói: "Hôm nay con làm sao thế, không giữ

nổi bình tĩnh."

Hoàng đế đáp: "Tôn nhi không hiểu, vì sao hoàng tổ mẫu phải làm vậy?"

Thái hoàng thái hậu khẽ cười, nói: "Thật ra chuyện này, trong lòng con cũng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!