Lâm Lang đáp
"vâng" rồi lui xuống. Đông Quý phi lấy lại tinh thần rồi nói: "Sự tình
đúng như lời Hoàng thượng, đã có phát hiện mới. Cung nữ đã nhận tội,
khai là do Đoan Tần sai bảo nàng ta đổ tội cho Ninh Quý nhân. Mấy vật
yểm bùa đó cũng là Đoan Tần sai người mang vào cung để làm chứng cứ giả. Thần thiếp đã cho người giam hết thái giám, cung nữ lén chuyền đồ yểm
bùa vào cung rồi. Bọn họ đều đã nhận tội. Thần thiếp sợ xảy ra rắc rối
khác nên phái hai ma ma đến chỗ Đoan Tần. Phải xử lý thế nào xin Hoàng
thượng quyết đinh."
Hoàng đế im lặng hồi lâu. Đông Qúy phi thấy
đầu lông mày y hơi nhíu lại, trên mặt có chút mệt mỏi cùng uể oải. Nàng
vào cung từ năm mười bốn tuổi, ở bên Hoàng đế nhiều năm như vậy nhưng
rất ít khi thấy y có vẻ mệt mỏi như thế này, trong lòng mờ mịt không
biết phải làm sao. Giọng Hoàng đế vẫn bình thản: "Xét hỏi. Nhất định
phải tra cho rõ ràng. Nàng sai người đi thẩm vấn Đoan Tần. Trẫm bạc đãi
nàng ta chỗ nào mà khiến nàng ta có hành động đại nghịch bất đạo như
vậy? Nàng lui đi, trẫm mệt rồi."
Lâm Lang bê khay trà lên, Đông
Quý phi đã lui xuống rồi. Hoàng đế dựa người trên tràng kỷ, mắt nhìn
chằm chằm vào bản tấu. Mực đỏ trên đầu chiếc bút lông nhỏ trên gác bút
đã dần khô. Nàng gọi khẽ: "Hoàng thượng!"
Hoàng đế duỗi tay nắm
tay nàng, khẽ thở dài: "Các nàng ấy cả ngày tính kể, tính làm sao được
vinh hoa, sủng ái, tính kế với ta, tính kế với người khác. Cung này
chẳng có một ngày thanh tịnh."
Nàng nửa quỳ nửa ngồi ở bậc đế
chân, nói nhỏ: "Đó là vì các nàng ấy đều coi trọng Hoàng thượng, trong
lòng nhớ nhung Hoàng thượng nên mới phải tính kế với người ta."
Hoàng đế "ừ" một tiếng, hỏi: "Vậy còn nàng, nếu nàng coi trọng trẫm, trong
lòng nhớ nhung trẫm, vậy nàng cũng sẽ tính kế với trẫm sao?"
Nàng chợt thấy trong lòng lạnh lẽo. Ánh mắt y lành lạnh, chăm chú nhìn nàng. Đôi mắt đen, sâu như không thấy đáy. Tim nàng đập thình thịch, thốt lên theo bản năng: "Lâm Lang không dám!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!