Chương 40: Khi đó chỉ biết

Giọng nàng lại càng

nhỏ, gần như không thể nghe thấy: "Thiếp không biết." Giọng nói mang

theo sự bất lực cùng bi ai, bản thân y chưa từng thấy nàng như vậy,

trong lòng đầy yêu thương. "Có trẫm ở đây, nàng không phải sợ gì cả." Y

siết chặt cánh tay, nói nhỏ bên tai nàng: "Chẳng qua chỉ là mười ngày

nửa tháng thôi, trẫm sẽ về rất nhanh, nàng yên tâm."

Hoàng đế

thay y phục xong thì ra ngoài, thấy Thái hoàng thái hậu đã lệnh cho Tô

Mạt Nhĩ dẫn người kiểm tra lại y phục. Lúc Hoàng đế đến gần mới thấy hóa ra đều là y phục bình thường còn mới, liền hỏi: "Giờ này Thái hoàng

thái hậu lấy tìm đâu ra những thứ này?"

Thái hoàng thái hậu đáp:

"Chỗ này đều là do cung nữ của Từ Ninh cung may lúc rảnh, ban đầu định

sai người mang ra ngoài cung phát cho dân nghèo. Hoàng thượng muốn đi

nên ta bảo bọn họ chọn mấy bộ hợp mùa, đỡ phải đi chuẩn bị. Trên đường

cũng không tiện dẫn theo thái giám, cử chỉ, giọng nói của bọn họ dễ lộ.

Mấy ngự tiền thị vệ phải hộ giá chu đáo, cả chuyện ngủ nghỉ trên đường

cũng phải bảo người của Sách Ngạch Đồ quan tâm tới." Nói đến đây thì bà

để ý thấy Hoàng đế đã thay y phục, trên mặt có chút ngẩn ngơ, ánh mắt bà lại nhìn Lâm Lang, cũng đoán được phần nào, liền nói: "Bên ngoài chắc

chắn không thể so với trong cung được, bên người không có người đắc lực e là không xong. Giày, y phục, điểm tâm, trà bánh rồi đồ ăn… mấy người

đàn ông làm sao mà lo được." Bà quay sang nói với Lâm Lang: "Con đi cùng Hoàng thượng đi, tiện chăm sóc cho người."

Hoàng đế nghe thấy

vậy thì vừa bất ngờ vừa vui mừng, quay sang nhìn Lâm Lang. Nàng đang

hành lễ theo quy củ, chỉ đáp nhỏ một tiếng "vâng". Thái hoàng thái hậu

lại nói: "Tuy triều ta không nhiều lễ nghi phức tạp như triều Minh nhưng lần này vi hành không để người khác biết thì tốt. Tô Mạt Nhĩ, ngươi đi

báo một tiếng, bảo là hơn mười ngày nữa ta sai Lâm Lang ở lại Từ Ninh

cung cắt vải, hằng ngày không về Trứ Tú cung nữa."

Hoàng đế vừa ý, thõng tay thỉnh an: "Tạ ơn hoàng tổ mẫu."

Thái hoàng thái hậu thấy mặt y tràn đầy vui vẻ thì cũng không nén được nụ

cười. "Trên đường con phải cẩn thận, phải trở về bình an, như vậy là đã

tạ ơn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!