Gió đêm mang lại hơi
lạnh mùa xuân rét căm căm, lạnh đến thấu xương. Ngày hôm sau, Lâm Lang
thức dậy liền cảm thấy uể oải, khó thở. Nàng cố gắng làm việc hơn nữa
canh giờ. Họa Châu liền hỏi: "Không phải muội bị nhiễm lạnh rồi đấy chứ? Nửa đêm qua thấy muội trở mình suốt trên giường."
Lâm Lang đáp:
"Muội đâu có yếu ớt đến vậy, lát nữa uống bát canh gừng sẽ khỏe ngay
thôi." Không ngờ sau đó một lúc thì nàng bị sốt.
Ngọc Trợ thấy
mặt nàng đỏ bừng liền đi đến nắm tay nàng, thở dài một tiếng than thở:
"Ta thấy sắc mặt con không tốt, sao người lại nóng thế này? Mau đi nằm
nghỉ một lát đi!"
Lâm Lang vẫn gắng gượng. "Không cần đâu ạ!"
Họa Châu đi đến đẩy nàng đi, đỡ nàng lên giường rồi nói: "Muội cứ đi nằm nghỉ một lát, cũng chẳng còn mấy việc đâu."
Lâm Lang cảm thấy mình vô cùng mệt mỏi, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ
mê man. Người nàng phát sốt, loáng thoáng nghe thấy như có tiếng mưa
rơi, thế rồi cũng dần tỉnh lại. Lúc này mới nghe có tiếng nói chuyện to
nhỏ ở gian ngoài. Tiếng nói rất nhỏ, nàng nằm trên giường im lặng, mãi
lâu sau mới nghe được câu chăng. Hình như Ngọc Trợ đang nói chuyện với
ai đó. Cả người nàng toát mồ hôi, bây giờ mới thấy nhẹ nhàng, khoan
khoái hơn một chút. Lúc mở to mắt ra để nhìn mới biết hóa ra đã gần đến
giờ Dậu rồi.
Nàng ngồi dậy mặt áo khoác, lại chải chải đầu, chỉ
là không biết ai đang ở bên ngoài nên chần chừ một lúc mới vén rèm lên.
Một vị ma ma đang ngồi trên chiếc giường ở gian ngoài, tuổi tầm trên bốn mươi. Bà ta mặc áo dài gấm xanh có thêu ấn hình hoa mai và có linh chi, trên đầu ngoài có chiếc mũ dẹt vuông vắn viền vàng nạm ngọc thì chỉ có
một bông hoa, tay cầm một miếng đồng gảy gảy than trong lò sưởi cầm tay. Trên tay trái có hai giáp bảo vệ dài ba tất đồi mồi hình chữ thọ tròn
khảm ngọc, nó đụng vào chiếc lò phát ra âm thanh. Y phục, trang sức của
bà ta sang trọng không kém các vị chủ nhân. Ngọc Trợ thấy Lâm Lang vén
rèm đi ra, vội vội vẫn tay gọi nàng: "Đây là Anh ma ma hầu hạ bên cạnh
Thái hậu."
Lâm Lang vội vàng thỉnh an. Anh ma ma lại cực kỳ khách sáo, duỗi tay vừa đỡ vừa dìu nàng. Khi nàng ngẩng mặt lên thì vị Anh ma ma kia chợt ngẩn người, rồi nắm tay nàng, nhìn một hồi, hỏi: "Tên là
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!