Chương 39: Hứa rằng kiếp này

Cung của Thái hậu

trống nhiều tùng, bách, đình viện có đủ loại hoa lá, cây cối. Vì tiết

trời ấm áp nên đỗ quyên, thược dược đua nhau đơm bông, đình viện ngập

tràn màu sắc rực rỡ. Đoan Tần và Huệ Tần đang cùng Thái hậu ngắm hoa

trong vườn. Đang lúc nói chuyện vui vẻ thì cung nữ vào báo Ninh Quý nhân đến. Đoan Tần không khỏi nhìn Huệ Tần một cái, Hoạ Châu đã đi vào thỉnh an Thái hậu. Lâu nay Thái hậu rất thân thiết với nàng, lúc này chỉ lạnh nhạt nói: "Đứng lên đi!"

Huệ Tần cười duyên dáng. "Hôm nay sắc

mặt của muội muội thật tốt, như hoa thược dược trong vườn vậy, vừa trắng mịn vừa hồng hào."

Đoan Tần cũng nói: "Sắc mặt của Châu muội muội tất nhiên là phải tốt rồi, đâu có già nua như chúng ta..

Hoạ Châu đáp: "Các vị tỷ tỷ đều trẻ trung, rạng rỡ, Thái hậu lại càng trẻ

đẹp, đẹp hơn cả hoa đỗ quyên đang nở. Mấy loại hoa khác làm sao sánh

được chứ?"

Lúc này Thái hậu mới bật cười: "Già cũng già rồi, còn đem ta so với hoa cỏ gì chứ!"

Đoan Tần cười, nói: "Cái miệng này của muội thật khiến người ta yêu mến, khó trách Hoàng thượng lại coi trọng muội đến vậy, đến Tết Vạn thọ cũng lật thẻ tên của muội. Có thể thấy trong lòng Hoàng thượng, muội muội mới là người gần gũi nhất."

Hoạ Châu định đáp lời nhưng cuối cùng vẫn

kìm nén, im lặng. Huệ Tần cười với Thái hậu. "Người xem Đoan muội muội

kìa, cứ ỷ vào việc Thái hậu luôn thương muội ấy mà đến mấy lời đó cũng

nói ra trước mặt người được."

Đoan Tần đỏ mặt, sẵng giọng đáp: "Thái hậu biết xưa nay muội nghĩ gì nói nấy, chẳng giữ nổi miệng mà."

Thái hậu nói: "Đây mới là đứa con ngoan của hoàng ngạch nương, trong lòng nghĩ gì cũng không giấu ta."

Huệ Tần lại cùng Thái hậu ngắm hoa. Đoan Tần cũng làm như không có chuyện

gì, tiếp tục bàn luận về hoa cùng Thái hậu, lúc khen bông này đẹp, lúc

khen bông kia rực rỡ. Sau một lúc thì Thái hậu lộ vẻ mệt mỏi, nói: "Hôm

nay ta mệt rồi, các con về đi! Ngày mai lại đến đây nói chuyện với ta."

Ba người cùng đứng dậy xin cáo lui. Huệ Tần ở xa nhất nên đi trước. Đoan

Tần cười với Hoạ Châu. "Còn chưa chúc mừng muội muội nữa."

Hoạ Châu đã sẵn tức giận, mặt lộ vẻ khó chịu, hỏi: "Chúc mừng chuyện gì?"

Đoan Tần cười, nói: "Hoàng thượng lại thưởng cho muội muội bao nhiêu thứ, lẽ nào không nên chúc mừng muội hay sao?"

Họa Châu đáp: "Hôm nay Hoang thượng ban thưởng, ngày mai Hoàng thượng cũng ban thưởng cho nên muội chẳng thấy có gì to tát cả."

Đoan Tần nghe xong, tự nhiên bùi ngùi, không nén được nói: "Muội muội à, mọi người đều thấy Hoàng thượng đối xử với muội rất tốt, nhưng mà trong

cung này, xưa nay hoa nở đều có ngày tàn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!