Bước rồi lại bước, xót xa đường trước cổng. Bước rồi lại bước, trăn trở với ẩn tình. Mỗi lần
quay lại, thấy liễu bên cửa sổ ta. Lầu cao ở phía bắc, rèm che vén nửa.
Hôm qua còn ở trên lầu, buông mành dạy chú vẹt. Nay thành người ngoài
cửa, nước mắt rơi ướt khăn. Ngoài của với trên lầu, chẳng cách quá mười
trượng. Sao gần ngay trước mắt, mà như cách ngàn sơn? Dứt khoát đoạn
tuyệt, từ nay ly biệt. Như chú chim bồi hồi, ai để ý tiếng hót đau
thương? Ngày quanh quẩn sắp tối, quyết định quay người về. Cắn tay, xé
vạt váy, gửi gắm một bức thư. Một tấc lụa đáng thương, từng chữ thẫm màu máu. Chữ chữ ý xót xa, một lòng luôn không đổi. Phu quân nếu nhận
thiếp, thiếp cam chịu trăm roi. Nếu không xin nguyện chết, để chôn trên
đất quân. Hoá thành đoạn trường hoa, cũng sẽ mọc đất này.
Tuy chữ của nàng có phong cách khuê các nhưng phỏng theo danh gia nên đôi phần
ung dung. Còn bức tranh chữ này trông yếu ớt vô cùng, vài chỗ còn có nét đứt quãng. Y tự hỏi không biết lúc nàng viết những chữ này thì đau lòng đến mức nào mà tới việc cầm bút cũng không còn sức lực. Tận nơi đáy
lòng y cuộn trào cảm xúc, chợt tỉnh ngộ, hoá ra y đã hiểu lầm nàng… Suy
nghĩ này vừa xuất hiện thì không kìm nén được nữa, giống như vừa thở dài một hơi nhẹ nhõm cả người. Nàng nên như thế, nàng chưa từng phụ y. Y
biết rõ là khác thường nhưng không muốn gỡ cái nút thắt này, chỉ sợ đáp
án khiến y không chịu đựng nổi. Đến nay, cuối cùng thì nàng cũng thổ lộ
tình cảm trong lòng, tình cảm của nàng đối với y cũng giống như tình cảm của y đối với nàng.
Vốn dĩ nơi mềm yếu nhất trong tim y là một
khoảng tối tăm thì giờ bất chợt bốc cháy sáng rực như một ngọn đuốc,
giống như năm đó đi săn ở Tây Uyển, bất chợt có bão tuyết, chỉ có ngự
tiền thị vệ theo hộ tống, lác đác mấy chục con ngựa đi giữa rừng rậm
trong đêm rất lâu, rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh lửa trong cung
điện… Cũng giống như năm đó bắt được Ngao Bái, y đi thỉnh an Thái hoàng
thái hậu, từ xa nhìn thấy nụ cười hiền hoà quen thuộc của Tô ma ma đứng
trước Từ Ninh cung, liền cảm thấy như chẳng muốn lo nghĩ chuyện gì nữa,
tất cả đều trở nên dễ dàng, đều có thể buông xuôi được rồi…
Mỗi
ngày Lâm Lang đều đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu. Thái
hoàng thái hậu đang lệnh cho Tô Mạt Nhĩ kiểm lại cống phẩm ngày xuân,
thấy nàng tới liền cười, nói: "Ta đang muốn ăn nên sai người mang lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!