Chương 36: Hương thơm vắng lặng

Vừa vào tháng Ba là

đến thời điểm của hoa y[1]. Vì Tết Vạn thọ sắp đến nên người người trong cung đều phải thay sang y phục mãng bào. Đông Quý phi bị ho từ đầu

xuân, tinh thần không tốt nên chỉ hơi nghiêng người nhìn các cung nữ

kiểm lại y phục mới mà Nội vụ phủ mới trình lên. Ai ai cũng vui mừng,

mồm năm miệng mười ồn ã: "Chủ nhân, người xem, mấy cuộn này đều là hàng

dệt Tô Châu mới cống năm nay, thêu tinh tế và sống động hơn hẳn hàng

thêu Hồ Nam, Tứ Xuyên."

[1] Hoa y hay còn gọi là áo mãng bào, chỉ y phục có thêu hình mãng xà.

Đang lúc cười nói náo nhiệt thì Đức Tần và Đoan Tần tới. Đoan Tần vừa vào

cửa đã cười, nói: "Tỷ tỷ đã khỏe rồi sao? Hôm nay trông sắc mặt tỷ rất

tốt." Nhìn thấy gấm lụa có màu sắc rực rỡ, muôn màu muôn vẻ bày la liệt

trên tràng kỷ, nàng ta bèn cười. "Nhìn số gấm vóc này, muội tưởng là tỷ

sắp mở cửa hàng tơ lụa ấy chứ!"

Đông Quý phi hơi rướn người lên,

bình thản đáp: "Đã phiền muội muội phải lo lắng rồi. Đồ này đều là do

Nội vụ phủ dâng lên, Hoàng thượng phái người đem đến để tỷ chiếu theo lệ mà chia cho lục cung. Các muội đến rất đúng lúc, chọn trước đi!"

Đoan Tần cười, đáp: "Sao Quý phi tỷ tỷ lại nói như vậy chứ? Tỷ quản lý lục

cung, làm gì có chuyện chúng muội kén cá chọn canh? Tỷ chỉ bộ nào muội

sẽ lấy bộ đó."

Đông Quý phi đang định đáp lời, không ngờ lại ho

một trận. Cung nữ vội đi lên cầm khăn hầu hạ. Đức Tần thấy nàng ho đến

mức mặt mày đỏ bừng thì khuyên: "Tỷ tỷ phải giữ gìn sức khỏe. Thời tiết

bây giờ lúc nóng lúc lạnh, rất dễ bị ốm."

Đông Quý phi uống trà

xong mới đỡ hơn một chút, chỉ tay về phía tràng kỷ. "Theo quy định xưa

nay, vị trí tần được một cuộn hoa văn mãng xà, vải dệt kim, lụa Đoạn Khố mỗi loại hai cuộn. Các muội thích hoa văn gì thì tự tới chọn đi!"

Đúng lúc nói chuyện thì có cung nữ bước vào bẩm báo: "Nghi chủ nhân đến thỉnh an chủ nhân ạ!"

Đức Tần cảm thán: "Hôm nay đúng là trùng hợp, cứ như đã hẹn trước vậy."

Nghi Tần đã bước vào phòng. Thời tiết ấm áp, nàng mặc một bộ áo kép dài bằng gấm màu xanh hoa văn phúc thọ, bên ngoài mặc một chiếc áo không tay màu nâu nhạt. Đoan Tần cười. "Mọi người nhìn thấy muội ấy cũng sẽ muốn ăn

mặc đẹp như muội ấy vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!