Chương 35: Lãnh cung lạnh lẽo

Vì thời tiết ấm áp nên hoa hải đường trước điện nở rộ, đỏ như chu sa, như ráng chiều, đỏ như

lửa… Cành hoa khẽ lay động trong làn gió nhẹ. Nó ngả bóng lên lớp giấy

trắng dán trên cửa sổ, bóng hoa như một bức tranh thêu tuyệt đẹp.

Lý Đức Toàn khẽ ho một tiếng. "Hoàng thượng đã có ý chỉ như vậy thì ngày

mai chủ nhân hồi cung thôi. Người mới khỏe lại, về dưỡng bệnh cũng tốt."

Lâm Lang nhìn bóng hoa hải đường in trên giấy, chậm rãi hỏi: "Hoàng thượng còn nói gì nữa?"

Lý Đức Toàn đáp: "Hoàng thượng không nói gì thêm." Nghĩ ngợi một chút hắn

lại nói: "Theo lý thì phận nô tài như tiểu nhân không nên lắm lời, nhưng lần Hoàng thượng đi thăm chủ nhân đó…" Hắn lại khẽ ho một tiếng, không

biết nên nói như thế nào.

Lâm Lang khẽ hất đầu, Cẩm Thu nhún gối hành lễ rồi lui xuống.

Trong lòng Lâm Lang có chút buồn rầu, nàng nói: "Lý công công, lần trước

Hoàng thượng đến thăm ta đúng lúc ta vừa uống thuốc rồi ngủ, thật sự

thất lễ. Lúc dậy thì Hoàng thượng đã đi mất rồi. Ta đã hỏi Cẩm Thu, Cẩm

Thu nói là do Hoàng thượng không cho đánh thức dậy. Không biết có phải

do ta trong lúc nằm mơ đã thất lễ trước Hoàng thượng hay không?"

Ban đầu Lý Đức Toàn lo rằng vì quá đau đớn khi mất con mà nàng đã nói lời

đoạn tuyệt với Hoàng đế, mới tạo thành kết cục như hiện tại, giờ nghe

nàng nói vậy thì hắn thở phào nhẹ nhõm. "Chủ nhân nghĩ kĩ lại việc hôm

đó xem, nô tài cũng chỉ có thể nói như vậy thôi."

Lâm Lang đáp: "Công công vẫn luôn chiếu cố, trong lòng ta luôn biết, nhưng mà việc lần này đúng là ta không biết ngọn nguồn."

Lý Đức Toàn là ai chứ, nhưng vì liên quan đến nhiều người nên hắn có chút

chần chừ. Lâm Lang đã đứng dậy khỏi tràng kỷ, nhìn hắn rồi chậm rãi nói: "Toàn bộ câu chuyện công công đều biết cả. Công công vẫn luôn toàn tâm

toàn ý đối với Hoàng thượng, Hoàng thượng đã phái công công đến bảo ta

hồi cung thì chắc chắn là có ý bên trong. Lâm Lang vốn không nên hỏi

nhưng thật sự là ta không biết nên mới xin công công chỉ bảo."

Lý Đức Toàn nghe nàng nói xuôi tai, giọng nói rất chân thành, trong lòng

hắn cũng biết rõ tuy hôm nay Hoàng đế giận nàng nhưng tận sâu nơi đáy

lòng thì vẫn rất coi trọng nàng. Chuyện trong tương lai hắn cũng không

nói được chính xác, lúc này bèn nói: "Tính tình của Hoàng thượng, chủ

nhân còn không rõ hay sao? Nô tài là kẻ thấp hèn, không dám đoán bừa tâm tư của Hoàng thượng." Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp: "Từ ngày Hoàng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!