Thái hoàng thái hậu đặt tách trà xuống rồi nói với Lâm Lang: "Thấy con khỏe thì ta yên tâm rồi."
Chợt có thái giám vào bẩm báo: "Khởi bẩm Thái hoàng thái hậu, Thái tử đến."
Thái tử năm nay mới bảy tuổi, trông chín chắn hơn những đứa trẻ khác. Cậu bé kính cẩn hành lễ với Thái hoàng thái hậu rồi đến Đông Quý phi. Nhìn
thấy Lâm Lang thì hơi chần chừ, đôi mắt đen láy, sáng ngời hiện lên một
chút nghi ngờ. Thái hoàng thái hậu chìa tay ra, nói. "Bảo Thành, đến đây ngồi với ta."
Thái tử đến ngồi dưới gối. Thái hoàng thái hậu mở
lời: "Nghe nói Thái tử muốn đến Nam Uyển? Thái tử có hiếu như vậy thật
là điều hiếm có. Hoàng a mã của con không khỏe, ở Nam Uyển vốn không
được đầy đủ như ở trong cung."
Thái tử đáp: "Thái hoàng thái hậu, người cho phép con đi đi! Con đi hầu hạ hoàng a mã uống thuốc, nhất
định sẽ không gây phiền hà cho hoàng a mã."
Thái hoàng thái hậu
không nhịn được cười. "Con ngoan, thật hiếm có một tấm lòng như thế.
Hoàng a mã của con mà biết, nhất định sẽ rất vui."
Thái tử nghe
thấy ẩn ý cho phép trong lời của Thái hoàng thái hậu nên rất vui mừng,
đứng dậy vái lạy. "Tạ ơn Thái hoàng thái hậu!"
Thái hoàng thái
hậu bèn dặn dò Tô Mạt Nhĩ: "Nói với người đi theo Thái tử là phải hầu hạ cho tốt. Còn nữa, xe kiệu của Thái tử phải che kín. Tuy thời tiết ấm áp nhưng trên đường sẽ có gió mạnh. Nói với bọn chúng, phòng vệ trên đường phải cẩn thận, kĩ càng, nếu có chuyện gì xảy ra thì ta không tha một ai trong số họ!"
Tô Mạt Nhĩ đáp "vâng". Thái hoàng thái hậu lại hỏi Thái tử: "Bảo Thành, một mình con đi cả quãng đường xa như vậy có sợ không?"
Thái tử lắc đầu, đáp: "Không sợ, có công công, ma ma đi cùng, còn có các sư phó nữa."
Thái hoàng thái hậu gật gật đầu. "Thật là một đứa bé ngoan." Rồi lại nói với Lâm Lang: "Thật ra ở Nam Uyển rất yên tĩnh, là nơi rất tốt để dưỡng
bệnh. Con mới khỏe lại, qua đó nghỉ ngơi hai ngày, ở đó tự tại hơn trong cung. Vậy lát nữa đi cùng với Thái tử luôn đi, trên đường cũng tiện
chăm sóc nhau."
Lâm Lang đứng dậy, đáp một tiếng "vâng".
Lại nói đến Đông Quý phi, khi về đến cung của mình, đúng lúc gặp Huệ Tần
đến nói chuyện. Huệ Tần thấy nàng có chút buồn rầu, chỉ nói: "Cũng không biết bây giờ Hoàng thượng thế nào rồi? Thư từ Nam Uyển truyền tới, lúc
thì nói thế này, lúc lại nói thế kia, làm muội ở đây cũng thấy bất an."
Đông Quý phi đáp: "Hôm nay thấy Thái hoàng thái hậu đồng ý cho phép Thái tử đi thỉnh an Hoàng thượng."
Huệ Tần nói: "Thật làm khó cho Thái tử! Tuy tuổi còn nhỏ mà hiểu chuyện đến vậy." Nàng ta ngừng một lát rồi nói tiếp: "Sao tỷ tỷ không xin Thái
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!