Chương 33: Tuyết đọng lấp lánh

Tuyết dần ngừng rơi,

gió đêm thổi vào mặt sắc như dao cắt. Lương Cửu Công đứng dưới mái hiên, lạnh tới mức không ngừng xoa hai bàn tay. Hắn nhìn thấy ánh sáng từ một chiếc đèn lồng xuất hiện từ xa đang tiến vào cửa viện. Đợi đến khi

người kia lại gần, mượn ánh sáng mông lung từ ngọn đèn hành lang mới

thấy một cung nữ đang đỡ một người mặc áo choàng lông màu đỏ thẫm, mặt

bị che mất một nửa bởi chiếc mũ tránh tuyết. Lương Cửu Công ngẩn ra một

lúc mới nhận ra người đó, vội hành lễ. "Thỉnh an Huệ chủ nhân!"

Huệ Tần thấy hắn thì tưởng Hoàng đế sai hắn tới, gật gật đầu rồi có ý đi

tiếp vào trong điện. Lương Cửu Công không đứng dậy, chỉ quỳ gối ở đó, hô một tiếng: "Huệ chủ nhân!"

Lúc này Huệ Tần mới cảm thấy nghi

ngờ. Lý Đức Toàn đi ra từ bên trong, chỉ lặng lẽ thỉnh an. Huệ Tần nhìn

thấy hắn thì càng kinh ngạc, giật mình hỏi: "Hoàng thượng ở bên trong

sao?"

Lý Đức Toàn không đáp, chỉ khẽ cười. "Nếu chủ nhân có việc gấp, nô tài sẽ vào bẩm một tiếng với Vệ chủ nhân."

Huệ Tần đáp: "Ta làm gì có việc gấp, chỉ là đến thăm muội ấy… Ngày mai ta

lại tới vậy." Nàng dựa vào cánh tay cung nữ rồi chầm chậm bước xuống bậc thềm.

Lý Đức Toàn thấy người đã đi xa rồi mới quay người đi vào

trong điện, đứng đợi ở gian ngoài một lát thì Hoàng đế đi ra. Vẻ mặt

Hoàng đế thản nhiên, không rõ là buồn hay vui, trong lòng hắn luôn cảm

thấy nghi hoặc, vội vàng theo Hoàng đế đi ra ngoài. Đến trước cổng điện, hắn trơ mắt nhìn Hoàng đế bước đi như người mất hồn, vội vàng hô:

"Hoàng thượng! Bậc cửa!" May mà hắn kịp kêu lên, Hoàng đế mới không bị

vấp vào bậc cửa. Hắn bước lên trước đỡ lấy tay Hoàng đế, nói nhỏ: "Hoàng thượng, người sao thế?"

Hoàng đế lấy lại tinh thần, giọng vẫn

như bình thường: "Trẫm không sao." Ánh mắt y nhìn vào chiếc bóng lắc lư

của bức tường bình phong ngoài hành lang. Đèn treo ở hành lang không

sáng lắm, Lý Đức Toàn chỉ thoáng nhận ra khóe miệng Hoàng đế hơi trễ

xuống rồi vẻ mặt lại nhanh chóng trở về bình thường.

Lương Cửu

Công thấy hai người đi ra thì bước đến giúp Hoàng đế đội lại chiếc mũ

chắn gió. Qua cửa thùy hoa, men theo con đường thật dài, hắn mới cảm

nhận được có điều bất thường. Bước chân của Hoàng đế ngày càng nhanh,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!