Chương 32: Không thể quay lại

Hôm nay tiết trời âm

u, đến chiều thì có tuyết nhỏ. Nạp Lan rời nha môn về phủ thì thấy cửa

chính mở rộng, cửa này nối tiếp cửa kia mở đến thẳng phòng khách, hắn

biết ngay là có ý chỉ tới. Hắn vẫn đi vào từ cổng phụ ở phía tây đến

phòng khách, gặp một a hoàn liền hỏi: "Có chỉ dụ tới lão gia à?"

A hoàn đáp: "Là người của Nội vụ phủ tới truyền chỉ, hình như là nương

nương nhà chúng ta bị ốm nên cho truyền nữ quyến vào cung."

Nạp

Lan bèn đi đến gian phòng của Lão thái thái, từ xa đã nghe thấy tiếng

cười của Tứ thái thái: "Người không nghe vị Vương công công đó nói sao,

là chính miệng chủ nhân nói muốn gặp người, không uổng công lâu nay

người yêu thương chủ nhân như thế."

Ngay sau đó là giọng của Nhị

thái thái: "Dù gì thì đứa bé này cũng đi ra từ phủ chúng ta, cho nên mới không quên gốc rễ. Không ngờ trong phủ chúng ta lại có đến hai vị chủ

nhân."

Lão thái thái nói: "Chỉ nói là bị ốm, không nói ốm nặng không, lòng ta cứ bồn chồn không yên."

Tứ thái thái cười, đáp: "Con đoán chắc là không nặng lắm, nhìn sắc mặt

Vương công công là biết. Vừa rồi không phải người cũng nói rồi sao, đứa

bé Lâm Lang này từ nhỏ đã có phúc…"

Còn chưa nói xong thì nghe tiếng a hoàn vén rèm. "Lão thái thái, đại gia về rồi ạ!"

Mọi người trong phòng không khỏi giật mình. Thấy Nạp Lan đi vào, Lão thái

thái nói: "Ngoài trời nhất định là rất lạnh, thấy mặt con cũng bị lạnh

đến trắng xanh rồi."

Lúc này Nạp Lan mới lấy lại tinh thần, hành

lễ thỉnh an Lão thái thái. Lão thái thái cười cười. "Đến đây ngồi với

ta. Đúng lúc chúng ta đang nhắc đến Lâm muội muội của con đấy."

Nạp Lan phu nhân không khỏi lo lắng. Lão thái thái lại nói tiếp: "Vừa rồi

người của Nội vụ phủ đến, nói rằng Lâm Lang nhà chúng ta đã được phong

làm chủ nhân ở hậu cung rồi. Vì người không khỏe nên cho truyền chúng ta vào cung. Chuyện đại hỷ thế này chắc con cũng rất vui."

Một lúc lâu sau Nạp Lan mới khẽ đáp: "Vâng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!