Đến trưa hôm sau,
Lâm Lang mới dần tỉnh lại. Thân thể yếu ớt, nàng nhìn thấy có người đi
qua đi lại nhưng chỉ là bóng dáng mơ hồ, cố gắng thì thào hỏi khẽ: "Ai
đó?"
Cung nữ đó nhún gối thỉnh an, khẽ đáp: "Bẩm chủ nhân, nô tỳ
tên là Bích Lạc, là người của cung Thái hoàng thái hậu." Giọng nói mềm
mại khẽ khàng hỏi: "Bây giờ đã quá trưa rồi, chủ nhân ăn ít cháo nhé? Là Đông Quý phi sai người mang tới, còn nói nếu chủ nhân muốn ăn gì thì
chỉ cần phái người đến phòng bếp của Đông chủ nhân nói là được."
Lâm Lang khẽ lắc đầu, giãy giụa muốn ngồi dậy. Một cung nữ khác vội vàng
đến đỡ nàng, lúc này Lâm Lang mới nhận ra là Cẩm Thu của Càn Thanh cung. Cẩm Thu cầm đến một cái gối to để nàng tựa vào, xong lại vén chăn cẩn
thận cho nàng. Lâm Lang mất máu nhiều, môi trắng bệch, hơi run rẩy hỏi:
"Sao người lại đến đây?"
Cẩm Thu đáp: "Hoàng thượng phái nô tỳ tới, nói là nơi này ít người, sợ chăm sóc không đến nơi đến chốn."
Lâm Lang nghe nói đến Hoàng đế, cả người bất giác run lên. "Hoàng thượng về rồi sao?"
Cẩm Thu trả lời: "Hoàng thượng về tối hôm qua, vừa về đã đến đây thăm chủ
nhân, còn đứng ở ngoài viện rất lâu." Nói đến đây thì nhớ ra một chuyện, Cẩm Thu liền đi ra cửa, khẽ vỗ tay gọi tiểu thái giám vào: "Đi bẩm với
Hoàng thượng, nói là chủ nhân đã tỉnh lại rồi."
Bích Lạc cầm
chuỗi tràng hạt tới: "Chủ nhân, người nhìn xem, thứ này là Thái hoàng
thái hậu ban thưởng ạ. Thái hoàng thái hậu nói, chủ nhân phải dưỡng bệnh cho tốt, đừng nghĩ ngợi nhiều, Phật tổ nhất định sẽ phù hộ cho người."
Tay Lâm Lang chẳng còn chút sức lực, Bích Lạc đem chuỗi tràng hạt đặt bên cạnh gối. Có cung nữ bên ngoài gọi nhỏ: "Cô cô!"
Cẩm Thu liền đi ra ngoài. Cung nữ kia nói: "Thê Hà tỷ tỷ ở cung của Đoan chủ nhân đến ạ!"
Thê Hà vào thấy Bích Lạc thì nói: "Thứ này là của Đoan chủ nhân tặng cho Vệ chủ nhân."
Bích Lạc mở tráp ra, thấy một miếng ngọc như ý màu tím khảm bát bảo, màu sắc đẹp đẽ, sáng lấp lánh, liền thốt lên: "Ôi chao, sao Đoan chủ nhân lại
khách sáo như vậy chứ!"
Thê Hà đáp: "Ban đầu Đoan chủ nhân định
đích thân đến thăm Vệ chủ nhân, nhưng nghe ngự y nói mấy ngày nay Vệ chủ nhân cần yên tĩnh dưỡng bệnh, không nên đến. Đoan chủ nhân nói, xảy ra
chuyện như vậy chắc chắn Vệ chủ nhân rất đau lòng, nhất định sẽ khó được yên giấc. Miếng ngọc như ý này để chủ nhân đặt bên gối." Xong lại nhét
vào tay Cẩm Thu. "Phiền tỷ tỷ dâng lên cho Vệ chủ nhân, muội không vào
làm phiền chủ nhân nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!