Hoàng đế chưa kịp
thay y phục, vẫn mặc chiếc áo vạt ngắn có hoa văn chữ phúc màu xanh lam, trên cổ áo và tay áo lộ ra lớp lông chồn đen mềm mại, sáng bóng. Tuy có vẻ mệt mỏi nhưng trên mặt vẫn là sự trấn tĩnh như thường lệ, y hành lễ: "Thỉnh an Thái hoàng thái hậu!"
Thái hoàng thái hậu đích thân đỡ y dậy, nắm tay y, nhìn chăm chú, một lúc sau mới nói với vẻ đau lòng:
"Nhìn mồ hôi trên trán Hoàng thượng kìa, lát gặp gió nhất định sẽ bị
lạnh."
Tô Mạt Nhĩ dâng lên khăn ấm, Thái hoàng thái hậu nhìn
Hoàng đế lau những giọt mồ hôi rịn trên trán, lúc này mới lạnh nhạt hỏi: "Nghe nói Hoàng thượng cưỡi ngựa về?"
Hoàng đế có chút mệt mỏi, đáp: "Hoàng tổ mẫu!"
Trong mắt Thái hoàng thái hậu chỉ có sự lạnh lùng, đanh thép. "Ngày đó ở
Phụng Tiên điện, trước mặt liệt tổ liệt tông, Hoàng thượng đã thề như
thế nào trước mặt ta, xem ra đã quên sạch rồi!" Giọng nói vẫn lạnh thấu
xương: "Đã bỏ đại giá, lại còn xem nhẹ vị trí Hoàng đế mà cưỡi ngựa gần
mấy chục dặm quay về. Nếu trên đường có điều gì bất trắc thì sao? Hoàng
thượng đặt bản thân mình ở đâu? Đặt sự nghiệp của tổ tông ở đâu rồi? Lẽ
nào vì một nữ nhân mà ngay cả giang sơn xã tắc, liệt tổ liệt tông, thiên hạ Đại Thanh này cũng không cần nữa sao?"
Hoàng đế quỳ xuống,
cúi đầu im lặng. Tô Mạt Nhĩ khẽ nói: "Thái hoàng thái hậu, người hãy bỏ
qua cho Hoàng thượng lần này đi! Hoàng thượng cũng chỉ là nhất thời gấp
quá nên mới không suy nghĩ chu đáo. Người cũng nên để cho Hoàng thượng
chút thể diện."
Thái hoàng thái hậu thở dài một tiếng. "Làm việc
sao lại sơ suất như vậy? Nếu để các quan lại biết được, dâng tấu lên, ta xem Hoàng thượng xử lý êm thấm ra sao?"
Hoàng đế nghe giọng tổ mẫu dần ấm áp trở lại, khẽ đáp: "Huyền Diệp biết sai rồi."
Thái hoàng thái hậu lại thở dài. Tô Mạt Nhĩ liền nói: "Bên ngoài lạnh như
thế, Hoàng thượng cưỡi ngựa mấy chục dặm đường, lại còn quỳ như thế
này…"
Thái hoàng thái hậu nói: "Ngươi thôi nói đỡ cho Hoàng
thượng đi! Hôm nay Hoàng thượng hành động tùy tiện như vậy, theo ta thì
nên phạt quỳ một đêm trước liệt tổ liệt tông ở Phụng Tiên điện."
Tô Mạt Nhĩ cười, nói: "Người phạt Hoàng thượng đến quỳ ở Phụng Tiên điện
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!