Phùng Vị khua hai tay, miêu tả: "Hoàng thượng thì không cần nhắc đến, bách phát bách trúng.
Hiếm thấy là thị vệ Nạp Lan đại nhân lại giành được phần thưởng, một mũi tên trúng hai đích."
Còn chưa dứt lời thì phía sau truyền đến
một tiếng "phạch", Lâm Lang ngẩng lên nhìn, hóa ra là một chú chim sẻ
lông xám đang bay qua đỉnh hòn giả sơn. Ánh mắt nàng nhìn theo chú chim, ngẩng lên nhìn bầu trời. Lúc này, mặt trời đã ngã về tây, bầu trời xanh thăm thẳm, không có lấy một áng mây, xa xa trông như một chiếc hồ sâu
tĩnh lặng, như có thể nhấn chìm người ta ở trong đó.
Không lâu sau, nàng cúi đầu, nói: "Xem ra cũng không còn sớm, ta không thể nghe ngươi nói chuyện phiếm được nữa."
Phùng Vị nhét luôn bao y phục vào tay nàng. "Vậy bộ y phục này đưa cô nương
cầm luôn." Không đợi nàng trả lời, hắn liền chạy vụt đi.
Lâm Lang đành ôm bao y phục về phòng Giặt đồ. Đi theo cửa hông của Chung Túy
cung, thấy bốn người đang vây quanh một vị phu nhân. Qua y phục và trang sức thì giống hệt mệnh phụ triều đình vào cung thỉnh an. Nàng vội tránh sang một bên, không ngờ một trong bốn người kia kinh ngạc thốt lên:
"Đây chẳng phải là Lâm Lang cô nương sao?"
Lâm Lang ngẩng lên, vị phu nhân kia cũng quay mặt sang, nhìn thấy nàng thì vẻ mặt cũng vừa
kinh ngạc vừa vui mừng. "Đúng là Lâm cô nương rồi!"
Lâm Lang đã quỳ xuống, gọi một tiếng: "Tứ thái thái!"
Người đầu tiên trong bốn người gọi tên nàng chính là đại a hoàn hầu hạ Tứ
thái thái, thấy Tứ thái thái ra hiệu liền vội vàng giơ hai tay đỡ Lâm
Lang. Tứ thái thái nói: "Cô nương đừng đa lễ, chúng ta là người một nhà, hơn nữa đây là ở trong cung." Người cầm tay Lâm Lang, vui vẻ nói: "Đã
mấy năm không gặp, cô nương càng ngày càng trưởng thành rồi. Hôm trước,
Lão thái thái còn nhớ tới, bảo không biết đến lúc nào mới lại được gặp
nương."
Lâm Lang nghe Tứ thái thái nói vậy, mắt đỏ hoe, đáp: "Hôm nay gặp được thái thái là phúc lớn của Lâm Lang." Còn chưa nói hết thì
giọng nói đã mang theo chút nứt nở, nàng cố gắng kìm nén rồi gượng cười, nói: "Thái thái trở về xin nói Lâm Lang thỉnh an Lão thái thái." Trong
nơi cung cấm này nào dám nói thêm câu gì nữa, nàng lại quỳ xuống khấu
đầu một cái. Tứ thái thái cũng không biết không tiện nói nhiều, chỉ nói: "Đứa bé ngoan, tự bảo trọng!"
Lâm Lang đứng cạnh bức tường cung, ánh mắt tiễn Tứ thái thái dần đi xa. Cung điện nhấp nhô, phía chân trời ánh lên từng tia ráng chiều, như gợn sóng trên mặt nước, khẽ dập dờn.
Giữa không trung như được trải tơ lụa màu sắc sặc sỡ, ánh lên ngói lưu
ly. Bốn phía lại dần chuyển sang màu đen, giống giọt mực lan dần trong
bình nước, chầm chậm tan ra.
Tứ thái thái ra khỏi cống cung, trời đã tối, quay về phủ đã đến lến phải thắp đèn. Đám đầy tớ chạy tới dắt
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!