Hai tay nàng bị tay y
siết chặt. Xương cổ tay dường như đã vỡ vụn. Ánh mắt y tối tăm nhưng
hiện rõ hình bóng nàng. Y chợt buông tay, lạnh lùng gọi: "Lý Đức Toàn!"
Lý Đức Toàn đi vào dập đầu, nói nhỏ: "Có nô tài."
Hoàng đế khẽ hất mặt, Lý Đức Toàn hiểu ý, hắn khẽ vỗ tay. Tất cả cung nữ,
thái giám ở ngoài noãn các đều nhanh chóng lui hết xuống. Lý Đức Toàn
cũng buông thõng tay rồi dần lui về sau. Hoàng đế lại gọi hắn, giọng vẫn thản nhiên: "Đem đến đây!"
Lý Đức Toàn thấy không thể lờ đi được, đành đem đôi bạch ngọc và chiếc khăn tới, lại dập đầu, lúc này mới lui ra ngoài noãn các.
"Choang" một tiếng, đôi bạch ngọc bị ném đến trước mặt nàng vỡ thành bốn, năm
mảnh. Chiếc khăn kia là lụa mỏng, vốn nhẹ nên chầm chậm rơi xuống đất.
Ánh mắt Hoàng đế dường như có chút lạnh lẽo. "Trẫm đối đãi với nàng bằng tấm lòng chân thành, vậy mà nàng lại đối với trẫm như thế này!"
Bấy giờ nàng mới trấn tĩnh lại, khẽ đáp: "Lâm Lang không hiểu."
Hoàng đế nói: "Nàng một mực cầu xin cho cung nữ, thảo nào nàng ta không chịu
khai ra nàng. Tuy vật chứng đầy đủ nhưng đến nay vẫn không chịu nhận tội là thay nàng đưa đồ!"
Lâm Lang nhìn thấy chiếc khăn kia thì
trong lòng hoảng loạn. "Chiếc khăn này đúng là của Lâm Lang, nhưng Lâm
Lang không hề nhờ tỷ ấy chuyển cho người nào cả. Còn về đôi bạch ngọc
này thì Lâm Lang chưa nhìn thấy bao giờ. Tuy Lâm Lang ngu dốt nhưng
tuyệt đối không dám phạm phép tắc trong cung, xin Hoàng thượng minh
giám!" Nàng ngước lên nhìn Hoàng đế. Hoàng đế thấy cặp mắt nàng trong
veo như nước, như thể nhìn thấu tận đáy lòng nàng, sự nóng nảy trong
lòng dần biến mất, y lạnh lùng nói: "Nàng đứng dậy rồi nói, nguyên do
thì đợi tra hỏi cung nữ kia xong nhất định sẽ rõ ràng." Y ngừng một lát
rồi nói: "Trẫm cũng biết rằng "miệng nhiều người chảy sắt, góp lời xấu
tan xương"."
Nàng vẫn quỳ ở đó, đáp: "Lâm Lang và cung nữ đó tình như tỷ muội, còn chiếc khăn này Lâm Lang đưa cho nàng ấy lúc kết giao,
hai người trao đổi khăn cho nhau. Lâm Lang nhất thời niệm tình cũ nên
mới to gan cầu xin Hoàng thượng giúp nàng ấy, không ngờ lại bị người ta
hãm hại. Việc đã đến nước này lại không thể để Lâm Lang cùng Vân Sơ đối
chất, chỉ xin Hoàng thượng minh xét."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!