Lại nói tới Đông Quý
phi đang cùng Thái hậu tiếp tục chơi bài. Thái hậu thản nhiên nói: "Hiện giờ con là chủ quản lục cung, mặc dù chưa có địa vị hoàng hậu nhưng
cũng nên ra uy trước, thế thì bề dưới mới không dám làm trái phép tắc
rồi làm mấy chuyện càn rỡ."
Đông Quý phi vội đứng dậy, cung kính
đáp một tiếng "vâng". Thái hậu lại nói: "Ta chỉ dặn dò vài câu mà thôi,
con ngồi đi!" Lúc này Đông Quý phi mới nghiêng người ngồi xuống. Thái
hậu lại nói: "Một ngày Hoàng thượng phải xử lý bao công việc, chuyện hậu cung tất nhiên không thể để Hoàng thượng phải bận tâm thêm. Ta thấy
trong mấy chục năm trở lại đây, hậu cung cũng coi như sóng yên biển
lặng, không có tai họa gì. Nhưng trước mắt lại khiến người ta lo lắng."
Đông Quý phi đáp: "Do thần thiếp bất tài, đã khiến Hoàng ngạch nương phải bận lòng."
Thái hậu nói: "Con ngoan, ta không trách con. Tính tình con mềm yếu, huống
hồ con cũng chỉ có một đôi mắt, có thể nhìn thấu được bao nhiêu nơi?
Không chừng người ta giở bao nhiêu thủ đoạn sau lưng con." Rồi cầm lên
một quân bài, đặt "cạch" một tiếng xuống mặt bàn, xong lại chọn một quân khác. Lâm Lang quỳ đã lâu, hai đầu gối hoàn toàn tê dại, nhưng chỉ cúi
đầu yên lặng. Một lúc lâu sau, Thái hậu cười lạnh lẽo. "Chẳng qua còn có ngạch nương quan sát thay cho các con, đám hồ ly mới không gây được
sóng gió. Hừ, ngày tiên đế vẫn còn, Thái hậu đối xử với chúng ta thế nào thì ngày nay ta cũng đối với các con như vậy, đảm bảo mọi việc yên ổn
cho các con."
Đông Quý phi càng nghe càng ngượng ngùng, đành đáp: "Tạ ơn Hoàng ngạch nương!"
Đúng lúc này, thái giám tiến vào, dập đầu bẩm: "Bẩm Thái hậu, bên Từ Ninh
cung phái người tới truyền rằng Thái hoàng thái hậu cho gọi Lâm Lang cô
nương sang hỏi chuyện."
Thái hậu ngẩn người, nhìn thấy Lâm Lang
vẫn quỳ yên ở đó, ánh mắt như bình thường, nỗi bực dọc trong lòng bà
cũng không xả ra được. Cảm giác chán ghét mà chẳng làm được gì, Thái hậu đành quay mặt đi, giọng đanh lại: "Thái hoàng thái hậu đã truyền gọi,
sao còn không mau đi?"
Lâm Lang dập đầu, cung kính bẩm "vâng".
Nàng định đứng dậy nhưng vì quỳ quá lâu, hai chân mất cảm giác từ bao
giờ. Nàng cắn răng, chống tay xuống nền gạch rồi gắng gượng đứng dậy.
Nàng thỉnh an một cái rồi nói: "Nô tỳ cáo lui!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!