Chương 21: Tình ý sâu đậm

Hoàng đế vừa nói vừa

cởi dải lụa dài màu đen lấp lánh ánh vàng ở cổ. Lý Đức Toàn liền tới

giúp Hoàng đế cởi áo choàng rồi giữ lấy. Hoàng đế thấy mọi người đều

đang quỳ liền nói: "Đứng dậy cả đi!" Mọi người tạ ơn xong đứng dậy, cúi

đầu buông thõng tay một cách cung kính. Hoàng đế vốn là người thông

minh, thấy cảnh cả gian phòng im phăng phắc, bèn cười. "Trẫm vừa tới đã

khiến các khanh thấy gò bó rồi. Trẫm thấy tuyết rơi trong hoa viên thật

đẹp, Phúc Toàn, Dung Nhược, hai khanh đi dạo cùng trẫm!"

Phúc

Toàn cùng Nạp Lan đáp "vâng". Vì bên ngoài tuyết vẫn đang rơi nên Phúc

Toàn cầm lấy chiếc áo từ Lý Đức Toàn rồi đích thân giúp Hoàng đế mặc.

Mấy người vây quanh Hoàng đế ra khỏi phòng, đi qua dãy giả sơn xây từ đá Thái Hồ kia thì thấy đỉnh lầu các như làm từ thủy tinh, lung linh trong suốt. Hoàng đế đã thấy Phúc Toàn đội chiếc mũ mềm thì bật cười. "Khanh

còn nhớ không năm đó hai chúng ta thừa lúc công công ngủ gật mà mở cửa

sổ trốn ra khỏi phòng, chạy tới hoa viên nghịch tuyết. Cuối cùng không

biết vì giận nhau chuyện gì mà cãi nhau một trận. Trẫm ngã lăn xuống

tuyết, may mà không bị làm sao, còn giơ tay giật lấy chiếc mũ lông mới

tinh của khanh rồi ném xuống hồ, lúc ấy khanh tức đến mức đấm trẫm một

cái thật mạnh."

Phúc Toàn cười, đáp: "Tất nhiên là thần vẫn nhớ.

Chúng ta ầm ĩ tới mức Hoàng a mã cũng biết. Hoàng a mã vô cùng tức giận, phạt hai chúng ta quỳ trước Phụng Tiên điện chừng ba canh giờ, may mà

Đổng Ngạc Hoàng qúy phi xin cho..." Nói tới đây mới biết mình lỡ lời,

hắn liền im bặt, vẻ mặt có chút gượng gạo. Hoàng đế giả vờ như không

nghe thấy, nói sang chuyện khác: "Cây cối trong vườn của khanh thật

đẹp." Trước mắt là một rừng cây tùng che hẳn tường gạch xanh. Những cây

tùng này được trồng từ khi xây vườn, tuy không quá lớn nhưng cũng đã

được khoảng hơn hai mươi năm. Gió thổi qua, cành lá reo rào rào như

tiếng tuyết rơi. Từng mảng tuyết lớn đọng trên chạc cây rơi xuống đất.

Bỗng nhiên thấy một khối nhúng nhảy vọt từ trên cây xuống. Hóa ra là một chú sóc con, thấy có người nó liền vội vàng lủi mất. Hoàng đế nhanh

chóng ra lệnh: "Bắt lấy nó!"

Con sóc kia trốn rất nhanh, nhưng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!