Lúc hoàng hôn, trời đổ tuyết lớn, rơi suốt đêm. Sáng hôm sau tỉnh giấc thì cửa sổ đã phủ màu
trắng nhạt. Nhìn ra bên ngoài, những nóc nhà gần đó, cả đất trời xa xa
đều được phủ tuyết. Khắp nơi là một mảng trắng xóa. A hoàn hầu hạ hắn
súc miệng bằng nước muối rồi thay y phục. Đại a hoàn Hà Bảo cầm chiếc áo choàng lót bông màu xanh dương đến rồi nói: "Lão thái thái sai người
tới gọi đại gia qua ăn sáng." Nàng ta vừa nói vừa khẽ phất chiếc áo,
choàng qua vai Dung Nhược. Dung Nhược hơi cau mày, nhìn ra ngoài, khung
cảnh như được phủ một lớp tuyết trắng, còn có vô số bông tuyết đang lững lờ rơi xuống.
Dung Nhược qua gian nhà chính rồi đi thẳng đến thư phòng. Ở hành lang gặp Tây Tịch tiên sinh Cố Trinh Quán đang đứng ngắm
tuyết, hắn nói: "Tuyết đẹp thế này mà có vài vị bằng hữu cùng nhâm nhi
ly rượu thì thật thú vị."
Cố Trinh Quán cười, đáp: "Ta cũng đang có ý này."
Dung Nhược liền sai người chuẩn bị tiệc rượu rồi mời chư vị hảo hữu đến ngắm tuyết. Năm nay mở khoa Bác học hồng nho, chư vị Nghiêm Thằng Tôn, Từ
Càn Học, Khương Thần Anh đều nhậm chức sử quan hàn lâm. Xưa nay họ vốn
thân thiết với Dung Nhược nên lúc này ai nấy đều vui vẻ đến chỗ hẹn. Hảo hữu lâu ngày không gặp, tất nhiên sẽ nâng chén chúc nhau. Rượu quá tam
tuần, Từ Càn Học mới nói: "Tiệc rượu hôm nay không gì vui hơn, chi bằng
thi làm thơ, người thua phạt uống rượu."
Mọi người cũng vỗ tay
khen hay. Ngay lập tức đổ súc sắc, người đầu tiên là Cố Trinh Quán. Dung Nhược cười, nói: "Là Lương Phần[1] đầu tiên."
[1] Cố Trinh Quán (1637 - 1741) tự Hoa Phong, hiệu Lương Phần.
Hắn đích thân cầm bình rượu, đổ đầy chén của Cố Trinh Quán. "Mời Lương Phần huynh uống hết chén này rồi buông lời vàng ngọc, cho đệ được mở mang
tầm mắt."
Cố Trinh Quán uống hết ly rượu, rồi trầm ngâm. Trong
phòng, ngồi trên giường đất đã rất ấm rồi, lại còn thêm cái lò sưởi bên
cạnh, nó được dát vàng, dát bạc cực kì hoa lệ, lúc này chỉ nghe thấy
tiếng lách tách từ than đốt bên trong. Gã người hầu nhẹ nhàng dâng thức
ăn lên, trong tầm mắt hắn là cái đệm thêu phù dung, chiếu gấm hoa, thật
đúng là phú quý an nhàn. Dung Nhược đã sai người mang tới một cái bàn và chuẩn bị bút mực từ lâu. Khóe môi Cố Trinh Quán hơi run, bỗng nhiên
đứng dậy, đi đến bàn vung bút một hồi.
Mọi người thấy vẻ mặt hắn
khác thường, vội tới vây quanh xem hắn viết. Dung Nhược cầm tờ giấy, bất giác khẽ đọc thành tiếng, để điệu Kim lũ khúc: "Qúy tử[2] bình an chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!