Chương 19: Mưa gió không ngừng

Lâm Lang ốm hơn

mười ngày vẫn chưa hết sốt. Theo lệ, cung nữ bị bệnh chỉ có thể tới

phòng thuốc lấy thuốc về uống. Uống mấy thang thuốc cũng chẳng thấy khá

hơn. Họa Châu đi làm việc, còn một mình nàng ngủ mê man trong phòng, trở mình hết bên này đên bên kia, cả người ngơ ngẩn như mất hồn. Gió thổi

vào cánh cửa sổ, phát ra tiếng kẽo kẹt.

Lúc nàng còn rất nhỏ, vẫn ở trong nhà. Nhũ mẫu bế nàng lên tràng kỷ chơi, mẫu thân đang ngồi ở

đầu bên kia khâu vá, thi thoảng ngẩng đầu nhìn nàng rồi cười ấm áp, gọi

nhũ danh: "Lâm Lang, sao lại chọc tay vào giấy dán cửa sổ rồi?" Giấy dán là loại giấy bông, vừa dày vừa kín. Đầu ngón tay nàng chọc chọc vào có

cảm giác mềm mại, lại hơi dai, vì vậy nàng mới thích chọc không quá mạnh cũng không quá nhẹ, rồi không cẩn thận chọc thủng mất, ánh mắt đen láy

bèn nhìn qua lỗ nhỏ ra ngoài...

Ngày hôm đó, nàng cứ nhìn mãi ra

ngoài từ chỗ rách trên giấy dán cửa sổ... Cả nhà hỗn loạn, chẳng ai để ý đến nàng. Trong viện đều là binh sĩ cầm đao thương, cứ dăm ba bước lại

có một người. Nàng mở to mắt nhìn ông nội và phụ thân bị gông lại rồi

đẩy đi. Nàng đang định há miệng gọi người đến thì nhũ mẫu chợt bịt miệng nàng, bế nàng đi thẳng tới một gian phòng ở phía sau. Tất cả nữ quyến

trong nhà đều đang ở đó, mẫu thân nhìn thấy nàng, từ xa đã vươn tay ôm

lấy, từng giọt nước mắt rơi xuống tóc nàng...

Những bông tuyết

rơi vừa nhanh cừa dày... Chiếc kiệu lắc lư, lảo đảo... Nàng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cứ nghĩ sao mãi mà chưa tới... Cuối cùng thì kiệu cũng dừng lại, nàng nhớ rõ lời của phụ thân, không được làm sai chuyện

gì khiến người ta cười nhạo. Vừa nhìn thấy bà ngoại với mái tóc đã bạc

hết thì được bà ôm vào lòng. Nước mắt bà chảy dài. "Thật đáng thương cho đứa nhỏ..."

Mấy vị bá mẫu, a hoàn đứng cạnh đều đang lau nước

mắt, khó khăn lắm mới khuyên được bà ngoại ngừng khóc. Bà ngoại lại hỏi: "Đông Lang đâu rồi? Gọi nó tới gặp muội muội đi!"

Đông Lang...

Đông Lang... Bởi vì sinh vào mùa đông nên mới đặt cái tên như vậy... Lần đầu tiên gặp hắn, trời có tuyết, tuyết rơi lả tả xuống mái ngói. Hắn

dẫn theo gã hầu cận đi vào, còn cầm một bó mũi tên, mặt mày sáng ngời,

mỉm cười rồi hành lễ. "Thỉnh an Lão thái thái. Ngoài trời tuyết đang rơi ạ!"

Ngoài trời tuyết có rơi không?...

Đông Lang... Đông

Lang... Thoáng chốc đã gần mười năm trôi qua... Hình ảnh thời thơ ấu mơ

hồ, tâm sự muốn nói lại thôi... Đông Lang... Đông Lang...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!