Tim nàng đập thình
thịch, tay Hoàng đế nắm lấy tay nàng, ngày càng nóng. Một giọt nước
ngưng tụ bên ngoài bát dưa bở lạnh đang từ từ chảy xuống theo thân bát.
Nàng cảm thấy xung quanh vô cùng yên tĩnh, long diên hương trên y phục
của Hoàng đế khiến nàng không thở nổi. Nàng khẽ xoay mặt, cố đứng vững
rồi nói nhỏ: "Hoàng thượng, đá tan rồi, nô tỳ đi đổi bát khác."
Hoàng đế không buông tay, chỉ hỏi: "Vì sao mấy ngày nay nàng tránh trẫm?"
Lâm Lang đỏ mặt. "Nô tỳ không dám, nô tỳ không hề tránh Hoàng thượng!"
"Câu này của nàng không phải là nói thật." Hoàng đế khẽ nói. "Nếu hôm nay
không phải do Lý Đức Toàn thì nàng nhất định sẽ không ở lại một mình.
Hắn ra hiệu với nàng, đừng tưởng trẫm không nhìn thấy."
Lâm Lang
không dám quay mặt lại, ánh mắt có chút sợ hãi nhìn chằm chằm vào viên
đá trong chiếc bát viền hoa sen xanh kia. Nó đã tan thành miếng băng
mỏng, sắp nổi lên. Dưa bở có màu xanh hơi vàng, được thái lát rất mỏng,
dần tỏa ra hương thơm ngọt ngào như mật. Nàng khẽ nói: "Thân phận nô tỳ
thấp kém, không xứng Hoàng thượng quan tâm."
Trong điện vốn đã
rất yên tĩnh, loáng thoáng nghe thấy tiếng ve xa xăm vọng về. Lớp vải
trên cửa sổ là lụa thượng hạng mỏng như cánh ve mới thay mấy hôm trước,
là đồ tiến cống từ Giang Ninh. Nàng nhớ đến căn phòng của nàng ngày
trước, nhớ đến lụa sa màu xanh của bầu trời sau mưa. Bóng cành trúc
chiếu qua nói, đổ bóng lên chiếc bàn. Trong chiếc lư Bác Sơn trên bàn
đang đốt hương, làn khói cũng như ám màu xanh biếc. Gió thổi vào cành
trúc xào xạc, nghe như trời đang mưa. Gió lạnh len vào từ ô cửa sổ hướng bắc, những tờ giấy trên bàn bị gió thổi phát ra tiếng soàn soạt khẽ
khàng.
Gió thổi vào những bản tấu trên ngự án, giấy Tuyên Thành
trắng mịn hảo hạng nên tiếng động phát ra cũng cực khẽ. Tay Hoàng đế
lạnh dần, từ từ buông thõng. Đầu ngón tay dường như mất đi hơi ấm, lạnh
lẽo, băng giá, lặng lẽ trượt qua cổ tay nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!