Chương 16: Tâm thành tro bụi

Đến đúng giờ Mão, Nạp

Lan mới bàn giao công việc về nhà. Vừa đi đến đầu ngõ đã thấy có mấy

chiếc kiệu màu xanh lục ở trước cổng lớn. Hắn thúc ngựa đi sang cổng bên hông phía tây. Tên hầu cận đứng ở đó, vui mừng chạy đến ôm lấy chân

hắn, nói: "Đại gia đã về rồi? Lão thái thái đang sai người đi hỏi, bảo

là mọi ngày vào giờ này thì đại gia đã về, sao hôm nay vẫn chưa về?"

Nạp Lan xoay người xuống ngựa, tiện tay ném chiếc roi đang cầm cho tên hầu

cận rồi tự mình dắt ngựa đi. Hắn quay đầu nhìn thấy chiếc kiệu và hỏi:

"Hôm nay lão gia không lên triều?"

Tên hầu cận đáp: "Không phải là người tới bái kiến lão gia, mà là khách của Nhị lão gia."

Nạp Lan đi vào cổng phụ, tới gian nhà chính thỉnh an bà nội, lại quay về

gặp mẫu thân. Nạp Lan phu nhân đang ngồi tán gẫu cùng các tỷ muội, thấy

con trai bước vào thì vui mừng khôn xiết: "Sao hôm nay về muộn thế?"

Hắn thỉnh an rồi mới đáp: "Trên đường gặp bằng hữu, mọi người cùng nói dăm ba câu nên mới về muộn."

Nạp Lan phu nhân thấy hắn có vẻ mệt mỏi nên nói: "Thức cả đêm rồi, chẳng dễ dàng gì mới về đến phủ, con đi xuống nghỉ ngơi đi!"

Lúc này hắn mới quay về phòng, khoanh tay bước dọc theo hành lang tới cổng

tròn, chợt nghe một hồi ồn ào. Hóa ra là vài vị huynh đệ chi thứ hai

trong gia tộc đang bắn bia trong vườn. Thấy hắn cùng gã hầu cận đi tới,

một vị đường huynh ngoảnh đầu cười, hỏi hắn: "Đông Lang, hôm qua ta ở

vương phủ nghe nói Hoàng thượng có ý chỉ tứ hôn cho đệ? Ha ha, chuyện nở mày nở mặt như thế này cũng khó gặp một lần trong triều. Đông Lang à,

đệ đúng là có phúc lớn."

Nạp Lan không nói gì, tiện tay nhận lấy

cung và mũi tên trong tay vị đường huynh kia, kéo căng dây cung rồi bắn

liền ba phát "vút vút vút", mũi nào mũi nấy đều trúng hồng tâm. Mấy vị

huynh đệ trong gia tộc không ai bảo ai cùng hô một tiếng "Hay!", Nạp Lan nói giọng đều đều: "Mời các vị ca ca từ từ chơi tiếp, đệ xin lui

trước."

Vị đường huynh kia thấy hắn đi về phía cổng tròn, mới

vung bím tóc đuôi sam một cái, một tay giương cung rồi buồn bực than:

"Đông Lang làm sao thế nhỉ? Cứ như người ta nợ hắn một vạn lượng bạc

không bằng, cả mặt đầy bất mãn." Một vị khác cười, nói: "Đệ ấy còn bất

mãn cái gì nữa? Trên thế gian này có thứ gì mà đệ ấy không có? Lão gia

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!