Chương 14: Lo lắng một ai

Càn Thanh cung là cung điện rộng lớn, ngoài hai dãy mười sáu cây nến lớn bên ngự án thì còn có đèn lồng cực lớn đặt đó, khiến cả noãn các sáng trưng như ban ngày.

Phùng Tứ Kinh đã đi Bắc Ngũ Sở, một thái giám khác của Kính Sự phòng

dâng lên một mâm bạc lớn bày thẻ tên, Hoàng đế xua tay, chỉ nói một

tiếng: "Lui!" Nghĩa là bảo hắn lui xuống, đêm nay không triệu phi tần

nào. Thái giám Kính Sự phòng bèn cúi đầu, lặng lẽ cầm chiếc mâm bạc đi.

Lý Đức Toàn đã đoán trước được đêm nay Hoàng đế sẽ nói "lui", hắn cầm cái

kéo hớt sáp nến từ tay tiểu thái giám, đích thân đến hai bên ngự án hớt

sáp, hầu hạ Hoàng đế đọc sách. Hơn nửa canh giờ sau, Lý Đức Toàn thấy

Phùng Tứ Kinh ở bên ngoài ra hiệu cho hắn bèn lui ra. Phùng Tứ Kinh

tránh sang một bên. Có một chiếc đèn lồng rất lớn trên hành lang, hơi

lắc lư trong gió đêm. Ánh đèn tựa như sóng nước dao động, chiếu vào

khuôn mặt trằng bệch của Lâm Lang. Lý Đức Toàn thấy tóc mai nàng hơi

rối, nàng được một tiểu cung nữ đỡ mới gượng đứng được, vẻ mặt còn rất

bình tĩnh. Hắn nói: "Cô nương đã chịu oan ức rồi!"

Lâm Lang gọi nhỏ một tiếng: "Công công!"

Phùng Tứ Kinh đứng bên cạnh, nói: "Thật là oan ức cho cô nương rồi. Nô tài

vội vàng chạy tới nơi, cuối cùng vẫn để cô nương phải chịu hai trượng,

may mà chưa bị thương đến xương cốt."

Lý Đức Toàn cũng chẳng để ý đến hắn, chỉ nói với Lâm Lang: "Cô nương đứng đây chờ, ta đi bẩm với

Hoàng thượng." Nói xong hắn liền quay vào trong điện. Hoàng đế vẫn đang

chăm chú đọc sách, Lý Đức Toàn khẽ ho, nhỏ giọng bẩm báo: "Hoàng thượng, Lâm Lang đã về, có cần kêu nàng ta vào tạ ơn?"

Hoàng đế chậm rãi lật một trang sách, chẳng hề đáp lời. Lý Đức Toàn nói: "Lâm Lang thật

sự chịu oan ức, cuối cùng vẫn phải chịu hai trượng. Nô tài thấy nàng ta

rất tủi thân, chỉ là không dám khóc mà thôi."

Hoàng đế đặt phịch quyển sách lên bàn, giọng nói lạnh nhạt: "Lý Đức Toàn, ngươi nhiều lời như vậy từ lúc nào?"

Lý Đức Toàn vội nói: "Nô tài đáng chết!"

Hoàng đế khẽ cười, lại cầm quyển sách lên, nói: "Để nàng ta lui xuống nghỉ ngơi, hai ngày tới không cần làm việc."

Lý Đức Toàn không lường trước được Hoàng đế sẽ nói như vậy, hắn đáp một

tiếng "vâng" rồi từ từ lui ra. Hoàng đế lại gọi hắn đến, tháo chiếc nhẫn ngọc bích đang đeo ở ngón tay cái ra. "Trẫm đã nói chiếc nhẫn này

thưởng cho Lâm Lang, đưa nó cho nàng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!