Bắc Ngũ Sở có một dãy
phòng tối tăm chuyên chất đủ thứ đồ, Ngụy Trường An sai người mở một
gian phòng, giải nàng vào. Tiểu thái giám bê đến một cái ghế, Ngụy
Trường An bèn ngồi xuống ở bên cửa. Lúc này tâm trạng nàng đã ổn định
lại, nàng đứng lặng nơi đó, không nói tiếng nào.
Ngụy Trường An
ho một tiếng. "Cần gì phải như vậy, ngươi nhận tội luôn đi, ta cũng
thoải mái với ngươi. Ngươi cứ cắn răng không mở miệng thế này thì chỉ
chịu đau về thể xác nhiều hơn mà thôi."
Lâm Lang đáp: "Lệnh của
An chủ nhân chỉ nói rằng nô tỳ nhận tội rồi thì mới đánh bốn mươi
trượng. Hơn nữa, chuyện này không phải nô tỳ làm, tất nhiên nô tỳ không
khuất phục mà nhận tội."
Ngụy Trường An quay đầu cười cợt với tên tiểu thái giám đang đứng phía sau. "Ngươi nghe cái miệng khôn khéo
này..." Rồi quay lại nhìn nàng, nụ cười trên mặt dần biến mất. "Nói như
vậy nghĩa là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt?"
Nàng
nói rành mạch: " Ngụy công công việc ngày hôm nay nô tỳ không hiểu là do công công hồ đồ thật hay là giả vờ. Một người thông minh như công công
nhất định biết rằng nô tỳ bị người ta vu oan, hãm hại. Nô tỳ chỉ không
biết đã đắc tội với ai mà khiến người ta ra tay độc ác với mình như thế
này. Ngụy công công đã là tổng quản Kính Sự phòng, với thân phận của
công công, việc gì phải nhúng tay vào?"
Ngụy Trường An không ngờ
nàng lại nói ra những lời như vậy, ngẩn ra một lúc mới cười, nói: "Đúng
là trong ý có ý, thật là một đứa khéo mồm khéo miệng, đáng tiếc lại đi
ăn trộm. Việc hôm nay là ta tận mắt nhìn tang vật được tìm thấy, ngươi
có cắn răng không chịu nhận tội cũng không có tác dụng gì. An chủ nhân
đã có lời, hôm nay dù ta có dùng bốn mươi trượng đánh chết người thì
cũng chỉ coi như ngươi bạc mệnh, không chịu nổi bốn mươi trượng mà
thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!