Chương 12: Phúc phận ngắn ngủi

Hoàng đế quay lưng về

phía Lý Đức Toàn. Lý Đức Toàn cùng Họa Châu chưa nhìn thấy gì cả. Mặt

Lâm Lang đỏ bừng. Lý Đức Toàn nói: "Trời mưa to quá, Lâm Lang, đi thay y phục đi, thế này thất lễ qua!"

Tuy là câu trách mắng từ miệng

một đại tổng quản nhưng lại chẳng mang theo chút ý khiển trách nào, Lâm

Lang không biết hắn đã nhìn thấy gì chưa, chỉ biết cung kính đáp "vâng".

Trong lòng nàng bất an, tới buổi tối, Hoàng đế tới Từ Ninh cung thỉnh an trở

về, Lý Đức Toàn đốc thúc bọn thái giám khóa cửa. Các cung nữ, thái giám

khác đều bận rộn châm đèn Từ noãn các, chỉ còn một mình nàng hầu hạ ngự

tiền. Trong điện vô cùng yên tĩnh, đến mức nghe thấy tiếng ống tay áo

của Hoàng đế lướt qua chiếc bàn bằng gỗ tử đàn. Ánh mắt nàng nhìn chằm

chằm vào tách trà đang nguội dần. Nàng định lui xuống đi đổi tách khác.

Hoàng đế bỗng ngẩng đầu gọi nàng lại "Chờ một chút!" Không hiểu sau nàng cảm thấy có chút hốt hoảng, Hoàng đế lấy chiếc khăn trong tay áo ra rồi nói: "Trong cung nhiều quy tắc, sai lầm như buổi chiều nay chắc chắn sẽ bị phạt."

Giọng nói đó cực kỳ bình thản. Nàng nhận lấy chiếc khăn, nói nhỏ: "Tạ ơn Hoàng thượng!"

Hoàng đế khẽ gật đầu, chợt thấy một bóng người thoáng qua ngoài cửa nên hỏi: "Kẻ nào đang lén lúc ở đó?"

Hóa ra là thái giám đứng đầu Kính Sự phòng

- Ngụy Trường An. Hắn dập đầu

một cái "Xin Hoàng thượng xem xét!" Rồi dâng lên một mâm bạc. Lâm Lang

lui xuống đổi tách trà mới, đúng lúc gặp Họa Châu đang ôm bao y phục ở

cuối hành lang, hai người cùng đi một đường. Họa Châu nhìn thấy Ngụy

Trường An lĩnh chỉ đi ra từ xa, liền lè lưỡi với Lâm Lang, nói nhỏ bên

tai nàng: "Muội đoán xem hôm nay Hoàng thượng sẽ lật thẻ tên của ai?"

Lâm Lang thấy nóng bừng phía sau tai, cái nóng đó lan thẳng xuống cổ. Nàng

nói: "Tỷ thật không đứng đắn gì cả, việc này thì liên quan gì đến tỷ

chứ?"

Họa Châu lè lưỡi. "Chỉ là tỷ nghe nói Đoan chủ nhân thất sủng rồi nên muốn xem vị chủ nhân nào đang được Hoàng thượng sủng ái."

Lâm Lang nói: " Vị nào được sủng ái cũng đâu giống nhau, mà bảo tỷ lười,

lại toàn lao tâm khổ trí vì những chuyện chẳng liên quan." Đột nhiên

nàng buồn bã nói: "Không biết bây giờ Vân Sơ tỷ tỷ sao rồi?" Xưa nay

cung nữ ngự tiền nếu không xin nghỉ phép thì không được đi lung tung,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!