Chương 10: Vô thức loạn nhịp

Thời tiết nắng đẹp,

trời xanh trong không một gợn mây. Ánh mặt trời chói chang bị cách sau

lớp rèm, bốn bề yên tĩnh không một tiếng động. Hoàng đế đang ngủ trưa,

những người không phải phiên trực thì lui về phòng mình. Lâm Lang cũng

đang ngồi trong phòng, chăm chú thêu một chiếc khăn. Phương Cảnh bị Lý

Đức Toàn gọi đi, chẳng bao lâu sau thì quay về phòng, thấy Lâm Lang đang thêu thùa liền tới gần xem. Trên chiếc khăn màu lam nhạt hiện lên vài

cành liễu thưa thớt rủ xuống bằng chỉ xanh. Phượng Cảnh khen: "Đẹp thì

đẹp, nhưng mà có phần mộc mạc quá."

Lâm Lang khẽ mỉm cười. "Cô cô đừng cười, nô tỳ chỉ thêu linh tinh thôi!"

Phương Cảnh ho một tiếng rồi bảo nàng: "Từ sáng ta đi thấy không được khỏe

lắm, gắng gượng cả nửa ngày trời rồi, bây giờ không cố được nữa nên đã

bẩm lại với Lý công công. Lý công công nói mấy ngày nay con làm việc rất chu đáo, lúc này Hoàng thượng đang ngủ trưa, con đi đến trực đi, đợi

người gọi trà."

Lâm Lang nghe cô cô nói vậy liền vội bỏ kim chỉ

xuống, đi vào trong điện. Hoàng đế ngủ trưa ở tây noãn các, cung điện

lớn trầm lắng, chẳng có lấy một tiếng động. Khói màu trắng nhạt tỏa ra

từ hai chiếc lư vàng lớn trên mặt đất, nhẹ nhàng bay lên. Thái giám đứng đầu của ca trực này đúng là Lý Đức Toàn, hắn thấy nàng vào liền đưa mắt ra hiệu. Nàng bèn khẽ đi vào trong noãn các. Lý Đức Toàn lặng lẽ tới

cạnh nàng, nói nhỏ: "Hoàng thượng có việc giao cho ta, ta đi một lát sẽ

quay lại. Ngươi ở đây chú ý hầu hạ."

Nàng thấy hắn muốn nàng ở

đây một mình thì khó tránh được lo lắng, thấp thỏm trong lòng. Lý Đức

Toàn nói: "Bọn họ đều ở bên ngoài noãn các, Hoàng thượng tỉnh dậy thì

ngươi biết gọi họ thế nào không?"

Nàng biết ám hiệu nên khẽ gật

đầu. Lý Đức Toàn cũng không dám nói nhiều, sợ đánh thức Hoàng đế bèn rón rén đi ra ngoài. Lâm Lang cảm thấy trong điện vô cùng yên tĩnh, dường

như có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình. Nàng cố gắng thở nhẹ, để ý kĩ động tĩnh phía bên trong chiếc mành màu vàng. Ánh mặt trời soi

qua lớp vải lụa dán trên cửa sổ khắc hoa văn, khi chiếu vào trong điện

chỉ còn bóng màu trắng nhạt. Từng cái bóng của song cửa sổ ngả xuống nền đá đen phẳng lì như gương.

Nàng nhớ lại lúc nhỏ còn ở nhà, cũng

ngủ trưa trong căn phòng tranh tối tranh sáng, dưới cửa sổ hướng nam là

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!